kệ gỗ treo tường kệ gỗ trang tri tranh in dấu vân tay khung ảnh bộ khung bằng khen
topbella

Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013

Cám ơn anh đã phản bội

Giây phút em chứng kiến anh đưa tay ra, đón lấy người con gái ấy, em biết, mình đã vĩnh viễn mất nhau thật rồi. 

Yêu đơn phương là điều đáng đề cập tới bởi tình yêu ấy không những buồn mà còn rất đẹp.
Dù cho anh có tha hồ biện minh, dù cho anh có tha hồ níu kéo, em cũng hiểu, tình yêu anh thực sự không dành cho em. Anh đã yêu người con gái ấy, người bạn thân duy nhất của em từ trước tới giờ.

Em như chết lặng, trái tim em đau đớn vô cùng, một cảm giác ngột thở, khó chịu. Em chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại rơi vào hoàn cảnh đắng cay như vậy. Anh đang ôm người con gái ấy, cô gái khóc lóc, nép vào lòng anh và anh vỗ về, an ủi. Cử chỉ thân mật ấy anh chưa bao giờ dành cho em, chưa bao giờ anh quan tâm em như vậy. Hay tại em khô cứng, tại em không yếu mềm, tại em không dịu dàng như người ta?
Em hiểu, 2 năm mình yêu nhau, em chưa làm gì được cho anh cả. Ngoài những buổi hẹn hò, những ngày đi uống cà phê và nắm tay nhau, em chưa thể cho anh điều gì hơn thế. Em cũng không có nhà riêng, không thể nấu cho anh những bữa ăn ngon. Nhưng hoàn cảnh là vậy, em còn khó khăn, còn đi thuê trọ, nếu ở một mình, em không có điều kiện. Còn con người con gái đó có nhà riêng, cô ấy có thể mời anh tới nhà và nấu cho anh những món ăn mà anh thích.

Ban đầu là lời mời dành cho cả hai ta, nhưng lâu dần, cô ấy đã quên mất em khi em bận bịu công việc. Anh thường xuyên được mời tới nhà cô ấy ăn cơm, anh cảm thấy hài lòng về điều đó, và anh cũng thấy đó là việc nên làm. Anh góp ý với em nhiều lần về việc đó nhưng em không thể có điều kiện chứ không phải em không muốn làm anh vui, anh hài lòng.

Cám ơn anh đã phản bội - 1
Ban đầu là lời mời dành cho cả hai ta, nhưng lâu dần, cô ấy đã quên mất em khi em bận bịu công việc. (ảnh minh họa)
Em lúc nào cũng tỏ ra là người tự lập, không muốn dựa vào người khác, nhất là anh. Vì em không muốn người khác nghĩ em nũng nịu, hay dỗi hờn và hành hạ người yêu. Có lẽ cách yêu của em đã sai. Thế nên, em không thể bằng người con gái dịu dàng, biết khóc lóc, biết đau khổ, biết hờn trách anh. Cô ấy đã có dã tâm cướp anh khỏi em và anh cũng đã thay lòng, không vượt qua được những cám dỗ khi gần người con gái ấy.
Anh là đàn ông, anh muốn được che chở cho người con gái yếu đuối chứ không phải người cứng nhắc như em. Nhưng em lại không biết điều đó. Em vốn sinh ra trong gia đình khó khăn nên luôn nghĩ chuyện tự lập là chuyện nên làm. Trong tình yêu em cũng không muốn dựa vào anh, cũng chỉ muốn yêu thương và san sẻ với nhau. Em cũng không biết, anh cần điều gì ở em.

Nhưng em không hối hận, em đã yêu anh hết lòng , hết dạ, chỉ là không hợp với cách nghĩ, cách yêu của anh mà thôi.

Cái ngày em nhìn thấy anh và người con gái ấy tay trong tay, em đã biết, mình đã thất bại. Anh đã giấu em yêu người con gái đó, cô ấy cũng vậy, vẫn coi em là bạn thân nhưng lại âm thầm cướp mất người em yêu. Còn gì nhẫn tâm hơn thế. Nếu như em giả ngây ngô không biết chuyện này, có lẽ cả ba chúng ta vẫn giống giả tạo với nhau vậy. Và em cũng không hiểu, anh sẽ xử lý tình huống này thế nào khi đứng giữa ngã ba tình.
Em đã khóc ròng rã mấy ngày, em mất anh, mất bạn, mất đi tình yêu và hơn cả là mất đi niềm tin lớn lao của mình dành cho tình bạn, tình yêu. Em chán nản vô cùng, giờ em không đủ dũng cảm đối diện với thực tế phú phàng này nữa. Em muốn làm gì như không có chuyện gì xảy ra nhưng lại không thể. Tất cả đã dừng lại rồi.
Anh đã yêu người con gái đó nhưng lại không dám đối diện với em. Anh đã khiến trái tim em tan nát rồi lại quay lại nói yêu thương em ngọt ngào, không hề hay biết, em đã biết chuyện giữa anh và người ta. Anh thật sự đáng coi thường.

Em biết, mình không nên khóc vì một người như anh, nhưng cứ không thể kìm hãm được dòng nước mắt của mình.

Em đòi chia tay anh mà không nói lý do là gì. Tất nhiên, anh quá ngạc nhiên vì chuyện này, bởi anh luôn nghĩ, em không bao giờ có thể từ bỏ được anh. Thế mà cuối cùng, em đã dứt tình, đã chia tay không luyến tiếc.
Em đã đi tìm cuộc sống mới, cám ơn anh vì đã cho em bài học quý giá về tình yêu, tình bạn và niềm tin là thế nào. Dù sao thì cũng cám ơn anh đã cho em nhận ra, không nên tin tưởng tuyệt đối vào điều gì. Em mất anh, mất bạn nhưng lại có một điều ý nghĩa lớn lao hơn, đó là phải dũng cảm đối diện với cuộc sống và đối diện với mọi khó khăn xảy đến.

Anh à, hãy đi con đường của anh, hãy để cho em được thanh thản tìm kiếm hạnh phúc mới, đừng bao giờ xuất hiện trong tâm trí em nữa, cũng đừng khiến em phải khổ đau khi nghĩ về anh. Tạm biệt anh!

Thứ Hai, 28 tháng 10, 2013

Bố chồng ngoại tình với con dâu mà không biết

Một người đàn ông Trung Quốc hẹn gặp người tình trên mạng và không ngờ rằng cô bạn gái chính là con dâu của mình.


Ngày 24/10, Tờ Bưu điện Buổi sáng Hắc Long Giang đưa tin, người đàn ông 57 tuổi được xác định mang họ Vương, đã nghỉ hưu hai năm trước và là người nghiện chat qua mạng. Ông ta giả mạo là một người góa vợ và hẹn hò với người phụ nữ trẻ tuổi có tên Lili.

ngoai tìnhẢnh minh họa

Trước đó, Lili nói với ông Vương rằng, chồng cô đang ngồi tù. Tuy nhiên, trên thực tế, Lili đã kết hôn được 8 năm. Chồng cô, chính là con trai của ông Vương, làm nghề lái xe tải đường dài và thường xuyên vắng nhà. Họ quyết định gặp nhau tại một khách sạn ở địa phương vào ngày 22/10.

Khi ông Wang và Lili gặp nhau ở khách sạn, họ mới bất ngờ phát hiện ra thân phận thật của nhau.

Trong khi đó, hôm 22/10, chồng của Lili về nhà sớm và phát hiện kế hoạch hẹn hò bạn trai trên mạng của cô ta sau khi đọc được những tin nhắn trên máy tính. Anh quyết định theo dõi vợ và đã bắt gặp hai người này tại khách sạn. Họ đã xảy ra xô xát và nhân viên của khách sạn phải gọi điện cho cảnh sát.

Phía cảnh sát đã nhắc nhở ông Vương và Lili, đồng thời, tạm giữ anh chồng năm ngày vì hành vi đánh chính cha ruột của mình.

Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Em là con đĩ hạnh phúc nhất

Nó chạy nhanh vào một con hẻm nhỏ đang say ngủ, tiếng chó sủa um sùm vang lên khắp cả xóm. Sau lưng nó, hai thằng dân phòng vẫn kiên nhẫn chạy theo.

“Kỳ này chắc dính cải tạo rồi, mẹ nó, xui quá.” Nó thầm nghĩ, bỗng dưng thấy một căn nhà phía trước đang hé mở cửa, trước nhà là một người đàn bà đang đứng dọn ve chai. Không suy nghĩ gì thêm, nó tấp vào căn nhà đó.

- Chị ơi, cho em núp nhờ một chút, em năn nỉ chị, em còn con nhỏ, bị bắt là hết đường nuôi con.
Người đàn bà quay qua nhìn nó, nó giật mình vì dung mạo bà ta, nhưng không còn thời gian để nghĩ nữa, nó vội vã chạy ra phía sau nhà, nơi để thùng chứa nước sinh hoạt, sau lưng là con kênh đen xì, bốc mùi khó chịu.

- Bà có thấy con nhỏ nào chạy qua đây không?

Im lặng. Nó tính rồi, nếu như hai thằng dân phòng nhào vào đây lục soát, nó sẽ nhảy xuống con kênh kia để tìm đường thoát thân.
- Bà có nghe không bà kia, có thấy con nhỏ nào chạy ngang qua đây không.
Có tiếng tạt nước.
- Cái con mẹ điên này… Thôi, đi mày, chắc bả bị câm hay điếc gì đó… Con đĩ kia hên thiệt, vậy mà cũng để nó chạy thoát, lần sau mà gặp, tao bắt về quất cho nó tơi tả rồi mới đem đi cải tạo… Quất cái đầu mày, sida chết bà nha con.

Tiếng của hai thằng dân phòng cô hồn các đảng từ từ nhỏ dần rồi mất hút. Nó ngồi im, núp sau thùng nước thêm một hồi lâu, khi biết chắc rằng hai thằng dân phòng đã bỏ đi thật sự mới đứng dậy ra trước nhà.
- Em cảm ơn chị, không có chị không biết làm sao mà em
thoát được lần này. Giờ em phải về coi con em, em hứa sẽ quay lại đền đáp ơn của chị.

Bỏ lại người đàn bà đứng nhìn theo bóng mình, nó nhanh chân chạy về phòng trọ. May quá, con bé vẫn còn nằm ngủ say giấc, gần 5h sáng rồi, nếu nó không về kịp, con bé dậy sẽ khóc đòi mẹ… Nhìn bé Thảo nằm ngủ, khuôn mặt như một thiên thần, bất giác nó thấy nghèn nghẹn trong lòng. Trong giấc mơ của con bé, có bao giờ nó mơ thấy mẹ nó là một con đàn bà bán trôn nuôi miệng, nuôi thân và nuôi con…

Nó dẫn con đi ăn sáng, rồi về nhà để con bé ngồi chơi, bản thân mình nằm xuống ngủ một chút, cả đêm qua bị dân phòng truy quét, có làm ăn gì được đâu, không khéo lại đói. Bỗng dưng nó nhớ tới người đàn bà nhà ở ven kênh nước đen kia, chiều nay phải qua cảm ơn bà ta. Dù gì cũng là ân nhân của cả hai mẹ con nó.
em la con di hanh phuc nhat, truyen ngan tinh yeu, truyen ngan hay, tap chi cuoi hoi, nha hang tiec cuoi, anh cuoi

Em Là Con Đĩ Hạnh Phúc Nhất | ảnh: minh hoạ…
Nó dắt bé Thảo trở lại xóm nhỏ ven kênh, may mà tối qua đã cố nhìn kỹ căn nhà và con hẻm này, nên còn nhớ được đường đi mặc dù khá lắt léo. Người đàn bà đó vẫn đang đứng bơi móc đống ve chai trước cửa nhà. Nó dẫn bé Thảo lại chỗ bà ta.
- Chị ơi, cho em cảm ơn chuyện tối hôm qua.
Người đàn bà quay lại nhìn mẹ con nó. Bé Thảo thấy mặt bà ta thì hét lên, rồi chạy ra núp sau lưng nó, miệng kêu lên thất thanh.
- Ma… ma… mẹ ơi, ma kìa. Thảo sợ ma.


Lúc này nó mới chợt nhớ là đêm qua lo gấp rút đi về, nó quên mất khuôn mặt người đàn bà kia rất đáng sợ. Một nửa mặt của bà ta vẫn bình thường, nhưng nửa còn lại, vá chằng vá đụp những vết sẹo lồi lõm khác nhau, da dẻ nhăn nheo và rúm ró lại, vết thương kéo dài từ đỉnh đầu làm cho một nửa bên đầu bà ta không còn một cọng tóc rồi kéo dài xuống tận cổ, có lẽ trên vai và ngực cũng còn sẹo. Nhìn vào như người bị hủy nhan sắc vì phỏng lửa hay axit.
Bối rối, nó vội vàng xin lỗi bà ta.
- Em xin lỗi… xin lỗi chị, con bé nhà em nó còn nhỏ.
Bà ta lừ con mắt còn lại nhìn mẹ con nó, rồi thì thào bằng một giọng rất trầm và khàn, có lẽ vết phỏng ảnh hưởng đến cả thanh quản làm phát âm của bà ta trở nên như vậy.
- Có… gì… không?
- Dạ, em cảm ơn vì tối qua chị cho em núp nhờ, không có chị là em bị hốt rồi. Thảo, cảm ơn dì đi con. Bé Thảo là con gái em.
Bé Thảo vẫn núp sau lưng nó, lấm lét nhìn người đàn bà kia. Cất giọng cầu cứu mẹ:
- Mẹ… Thảo sợ ma…
- Thảo hư, không phải ma, đây là dì đã giúp mẹ, Thảo ngoan mẹ thương.
Nó nói rồi kéo bé Thảo ra phía trước, con bé rất ngoan và nghe lời mẹ, mặc dù vẫn còn sợ, nhưng vẫn khoanh tay, lí nhí: “Cảm ơn dì.” Rồi lại chạy ra núp sau lưng nó. Nó thấy khóe môi bà ta hình như nhếch lên, tạo thành một nụ cười kỳ dị.

- Rồi… về… đi…
- Dạ… em có mua chút cam, chị giữ ăn lấy thảo.
- Cầm về… đi… không… cần…
- Chị nhận dùm em, không, em áy náy lắm. – Nó nói rồi dúi bịch cam vào tay bà ta.
Người đàn bà chần chừ, rồi cũng nhận, nhưng rồi cầm một quả, đưa lại cho bé Thảo. Con bé rụt rè, nhưng thấy mẹ đẩy nhẹ mình, cũng đưa tay cầm quả cam, khoanh tay cảm ơn bà ta.
- Ngoan…
Hai mẹ con dắt tay nhau rời khỏi xóm nước đen đó…
- Mẹ ơi, sao mặt dì đó ghê vậy?
- Mẹ cũng không biết, chắc là dì bị phỏng con àh. Con nhớ nha, không được chơi với lửa, thấy là phải tránh xa, nếu không sẽ bị phỏng như dì đó…
- Dạ, Thảo biết “ồi”.

Dạo này bố ráp dữ quá, dân phòng và công an quần như điên, cái gốc cây nó đứng không còn kiếm được khách nữa. Mấy đêm rồi nó đứng cả buổi tối ở chỗ khác rồi về tay không, kèm theo lời hăm dọa của đám ma cô dắt mối.
- Đ.M, mày mà còn không có khách kiểu này, chắc tao lấy hàng thay tiền quá.
- Mày làm dắt mối, không dắt khách về cho tao, còn đứng đó nói cái gì. – Nó cong cớn trả lời thằng ma-cô.
Đôi lần nó thấy bản thân mình thật phức tạp, với bé Thảo, nó luôn luôn là một người mẹ hiền dịu, nhưng khi đêm về, dỗ con ngủ xong, nó lại trở thành một con đĩ cong cớn đứng dưới gốc cây chờ khách. Hay bản năng một người làm mẹ bắt nó phải làm đủ mọi cách để nuôi sống đứa con của mình. Nó không chối bỏ, hay biện hộ cho cái lý do để mình làm đĩ. Nhưng nó tin rằng đồng tiền dơ bẩn nó mang về nếu có thể đổi lấy một tương lai sạch sẽ cho con nó, thì nó chấp nhận.

Đêm nay có lẽ lại về tay trắng…

Nó bước xiêu vẹo trên đường, mặc dù là đĩ, nhưng nó không giỏi uống rượu, mới vài ly cùng mấy con đĩ ế khách khác đã làm nó hơi chóng mặt. Bỗng dưng một nỗi cô đơn xâm chiếm tâm hồn nó. Nó giật mình nhận ra rằng, đã từ lâu nó chưa từng tâm sự với ai, cũng chưa từng khóc cùng ai. Nó muốn khóc, nó muốn có một bờ vai để gục đầu vào và khóc, hay một vòng tay ôm lấy nó để nó không nấc lên từng hồi.
Cô đơn trong tuyệt vọng…

Nó thấy cảnh vật khá quen thuộc, àh, ra là con hẻm xóm kênh nước đen của người đàn bà ân nhân hôm nọ. Nó đứng đầu hẻm, vẫn là cái dáng của bà ta đang đứng bên đống ve chai, phân loại từng món để ngày mai sẽ đem bán.
- Em chào chị.

Bà ta quay qua nhìn nó, phía bên mặt không bị sẹo hiện lên sự ngạc nhiên.
- Sao… nữa??? Trốn… hả?
- Không, không… em chỉ muốn hỏi thăm chị thôi… chị, cho em xin ly nước được không?
Bà ta nhìn nó ái ngại, rồi gật nhẹ đầu, bước vào nhà, nó cũng chầm chậm đi theo sau.

Căn nhà nhỏ đơn sơ, không chia phòng, chỉ có một chỗ trải chiếu để ngủ, sau nhà là chỗ tắm giặt và nấu ăn, xung quanh chất bề bộn những món ve chai.

Nó im lặng ngồi xuống chiếu, bà ta ngồi xuống kế bên và đặt ly nước cho nó. Bỗng dưng nó ụp mặt vào đôi bàn tay của mình rồi khóc, khóc tức tưởi, nấc lên từng tiếng một. Khi con người ta không tìm được một bờ vai để khóc, người ta phải làm quen với việc khóc với đôi bàn tay của mình.

Bất ngờ trước những thay đổi cảm xúc của nó, bà ta chỉ biết thều thào vài tiếng trầm đục: “Nín… đi…”, rồi vòng tay qua vai nó mà dỗ. Họ ngồi đó, một người khóc và một người im lặng.

Nó còn tới nhà Chị chơi vài lần sau đó, người đàn bà mà bây giờ nó gọi là Chị vẫn luôn đón nó với một nụ cười méo mó, kỳ dị trên mặt.

Nó không hỏi vì sao Chị lại có khuôn mặt như vậy, mỗi người đều có một phần quá khứ muốn lãng quên, đôi khi những câu hỏi có thể khiến cho phần quá khứ đó hiện về đầy ám ảnh. Nên nó không hỏi.

Những lần nó gặp Chị hình như nhiều hơn, dạo này ế khách, Thành phố đang thực hiện chương trình đẩy mạnh bài trừ ma túy mại dâm gì đó, công an quần thảo khắp nơi, nó mất địa bàn kiếm ăn… cả một đám đĩ ế khách, bọn ma-cô cũng hăm he, nhưng rồi hiểu đó là tình trạng chung của những con đĩ đứng đường, nên cũng chỉ biết ngồi đuổi ruồi cùng tụi nó.

Cái đói và cái nghèo đe dọa, tâm lý căng thẳng càng làm nó kiếm chị nhiều hơn, nhu cầu chia sẻ. Nó kể cho chị nghe những khó khăn mình đang gặp phải, chỉ đơn thuần là kể, chị nghe. Phát âm khó khăn và cũng khó nghe, nên chị không thường nói mà chỉ nghe nhiều hơn. Có lần, nghe nó nói xong, bỗng dưng chị vỗ nhẹ vai nó, thều thào.
- Dọn… qua… đây… ở…
- Thôi, chị ơi… em cảm ơn ý tốt của chị, nhưng mẹ con em không muốn thành gánh nặng cho chị.
Nhưng không lâu sau đó, nó buộc phải đón nhận thành ý đó từ Chị.

Nó trở về nhà sau một đêm lại trắng tay, bỗng dưng nhìn vào phòng trọ, nó giật mình vì cửa đang mở, còn đồ đạc trong phòng thì trống không, cũng không thấy bé Thảo đâu. Còn đang ngơ ngác và hoảng hốt thì sau lưng, giọng bé Thảo đã vang lên.

- Mẹ ơi…

Thảo chạy lại níu chân mẹ, khóc nức nở. Bà hàng xóm phòng đối diện thò đầu ra nói.
- Cô không đóng tiền nhà 2 tháng rồi, con mẹ chủ nhà mở cửa tống hết đồ đạc ra ngoài, đuổi cả con bé, tui thấy tội nên dắt nó và gom ít đồ đạc cho cô. Nhưng mà cô coi kiếm chỗ nào rồi dọn đi nhanh dùm tui. Để vầy… không tiện.

Một tay dắt con, một tay xách lỉnh kỉnh đồ đạc, nó, một con đĩ đứng trơ trọi trên mảnh đất Sài gòn tấp nập người qua kẻ lại…

Về đâu đây??? Đĩ ơi là đĩ. Không thân không thích, không bà con bạn bè, hai mẹ con nó như hai hạt bụi nhỏ bé giữa mảnh đất đầy bụi trần này.

Bỗng dưng nó nhớ tới Chị, mặc dù không muốn mắc nợ chị, nhưng rồi nó cũng phải dắt bé Thảo tới chỗ chị. Đêm đầu tiên, bé Thảo nhất quyết không chịu ngủ vì sợ Chị…

Nó ngồi hút thuốc, chị ngồi kế bên, hai người đàn bà ngồi ở chỗ thùng chứa nước, nhìn lên ánh trăng trên cao.

- Ba bé Thảo là một thằng sở khanh, nó nói yêu em, rồi khi nghe em có bầu, nó bỏ đi mất xác. Nhiều người khuyên em bỏ cái thai, nhưng đó là một phần máu thịt của em… em phải giữ lại. Ba má em mất từ lúc em còn nhỏ, em và bà ngoại nương nhờ nhau mà sống, sau này có thêm bé thảo, ba bà cháu sống với chữ nghèo ám ảnh. Em lên thành phố làm đĩ để kiếm tiền nuôi con nuôi bà, chỉ có làm đĩ mới kiếm tiền nhanh và dễ. Em không bằng cấp, không nghề nghiệp, không làm đĩ thì biết làm gì. Năm trước bà mất… tuổi già. Em phải đón bé Thảo lên đây sống cùng mình, cố gắng đừng cho nó biết mẹ nó làm nghề gì. Con bé ngây thơ lắm chị…
Nó kéo 1 hơi thuốc, nhả vài vòng khói lên không, rồi giơ tay bắt lấy những vòng khói như đang cố nắm lại những ký ức đã xưa cũ.

- Trước đây, có người cũng kêu em dọn về sống chung, và cũng thương em lắm. Nhưng được một thời gian rồi em phải bỏ đi. Người ta còn tương lai, 1 con đĩ như em không xứng. Em không xứng với cái hạnh phúc mà người đó mang tới cho em. Em nghe người ta nói, Tình dục là kết tinh của tình yêu, nhưng những người đem đổi tình dục lấy tiền như em, thì dù có dùng bao nhiêu tiền, cũng không mua được tình yêu. Được yêu thương là hạnh phúc… thứ hạnh phúc quá xa xỉ đối với một con đĩ, phải không chị.


Nó quay qua nhìn Chị, bên con mắt còn lành lặn của Chị, một giọt nước mắt đang lăn xuống. Nó đưa tay lau giọt lệ đó đi…

- Em xin lỗi… không nên để chị buồn vì chuyện của em…
Rồi bất ngờ, Chị đưa tay, ôm nó vào lòng… nó cũng thả lỏng bản thân mình ra, dựa đầu vào ngực chị, nước mắt lại chảy… Bầu ngực người đàn bà có mùi nắng, mùi gió, mùi bụi của Sài gòn cùng những vết sẹo chằng chịt.

Nó hay tắm khuya, cái cảm giác cơ thể được gột rửa khỏi những bụi trần sau một ngày lăn lộn làm cho nó thích thú và mê mẩn. Nước lạnh tuôn trào trên cơ thể nó, đôi lần, nó hy vọng làn nước có thể xóa sạch những dơ bẩn của nghề nghiệp mang lại cho mình. Nhưng rồi ngày hôm sau lại mang bẩn vào người, tắm đến bao giờ cho sạch?

Nhà tắm của Chị, nói cho sang thì là cái nhà tắm, thực chất chỉ là cái màn nylon che vụng về ngăn cách một không gian nhỏ để xối nước. Gió khe khẽ, tắm màn nylon phất phơ, một ánh mắt đang nhìn vào thân thể của nó… Là Chị, nó thấy chị đang ngây người nhìn cơ thể của mình… Giọng nó khẽ khàng.
- Vào xối nước dùm em với.

Chị e ngại, ngập ngừng, nhưng nó đã bước ra kéo tay chị… Thân thể hai người đàn bà được ve vuốt bởi ánh trăng bàn bạc.
- Chị chà lưng dùm em đi.

Nó nói rồi quay lưng lại, tay Chị run run chạm vào người nó, một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng Chị… Nó quay lại, chầm chậm đưa tay chạm vào ngực chị, nơi những vết sẹo vẫn chằng chịt chen nhau hiện lên. Cảm giác sần sùi những vết sẹo mang lại cho tay nó một thứ xúc cảm khó tả. Ánh trăng nhảy múa trên làn da người đàn bà, lấp lánh phản chiếu những giọt nước long lanh. Thân thể đầy sẹo của chị trong ánh trăng càng trở nên kỳ lạ. Trong một giây phút nào đó, nó tưởng chừng như tay mình sẽ kéo những vết sẹo đó trôi theo làn nước, để lại làn da trắng ngần của người đàn bà phía bên dưới.

Chị nhẹ nhàng nắm lấy tay nó, khẽ kéo nó lại gần mình và ôm nó. Nó thả cơ thể mình trôi theo những cảm xúc lạ lẫm chị mang lại, thả mình theo làn nước, theo ánh trăng bàn bạc trên cao.

Thân thể nó áp sát chị, cảm giác sần sùi của những vết sẹo lần này hiện rõ trên thân thể nó. Một thoáng giây, nó bỗng tự hỏi: “Mình đang làm gì vậy? Là trả ơn hay là thương hại?”. Nhưng rồi nó biết không phải là hai thứ đó. Cảm giác mà chị mang lại cho nó, thật sự giống như cảm giác của một người đàn ông mang tới. Trong lòng chị, nó thấy vững chải và được che chở, nó thấy an toàn và biết mình có thể dựa vào. Phải chăng trong những hoàn cảnh cùng khổ, sự đồng cảm khiến cho con người ta có thể đến với nhau bằng bản năng mà quên đi bản ngã của mình.

Một cách đầy tự nhiên, môi nó tìm môi Chị, nhưng Chị quay mặt lẩn tránh… Bờ môi chị chỉ còn phân nửa lành lặn… Nó lấy tay cố định mặt chị đối diện mình, rồi hôn chị… Nụ hôn của hai người đàn bà.
Dòng kênh đen chứng kiến hai người đàn bà lõa thể ôm hôn nhau. Ánh trăng lấp lánh trên cơ thể họ, một hình ảnh đầy ma mị và ám ảnh…

Chị cười nhiều hơn, bé Thảo cũng đã không còn sợ chị như trước, đã có lúc Thảo kéo tay chị.
- Dì chải tóc cho con đi…

Nó đứng nấu ăn trong bếp, phì cười nhìn hình ảnh Chị tỉ mỉ chải tóc cho con gái mình. Mùi thức ăn lan tỏa khắp căn nhà nhỏ yên bình.

Dạo này nó không đi làm, vì biết có đi làm cũng không có khách, mấy con “bạn đồng nghiệp” cũng nhắn tin nói nó ở nhà đi, vì có đứng rã chân cũng vậy, xui thì còn bị đám dân phòng cho tập thể dục buổi tối.
Đôi khi nằm trong vòng tay chị, nó chợt nghĩ tới 2 chữ “Bỏ nghề”, nhưng… làm sao mà bỏ, tiền đâu mà ăn, mà lo cho bé Thảo ăn học, còn hơn 1 năm nữa là con bé phải vào lớp 1 rồi. Nó nghĩ tới Chị, nó biết cái nghề buôn bán ve chai của chị cũng đâu dư dã gì, giờ nó đã ở đây, là một gánh nặng cho Chị, mặt mũi nào nhờ vả chị thêm. Quay qua nhìn chị, nó thấy con mắt lành lặn của chị vẫn còn đang nhìn mình trong đêm. Chị vuốt má nó.

- Ngủ… đi… Đừng… suy… nghĩ… nữa…
Bé Thảo nằm cạnh nó đã ngủ say… một giấc ngủ không mộng mị như hai người lớn nằm bên cạnh.

Nó đi làm lại, tối nay nó sẽ đi làm lại. Chắc chắn.
10h tối, bé Thảo đã ngủ, nó lặng lẽ thay đồ và trang điểm. Chị nhìn nó ngạc nhiên.
- Đi… đâu???
- Đi làm.
Chị kéo tay nó ra trước nhà.
- Đừng… đi.
- Tiền đâu mà sống đây chị.
- Đừng… đi… mà.
Nó im lặng nhìn chị. Tay chị vẫn giữ chặt tay nó, nó vùng vằng, chị càng giữ chặt hơn. Rồi chị ôm nó thật chặt.
- Đừng… đi… làm… mà. – Tiếng nói xen lẫn những tiếc nấc nghẹn ngào, hòa theo nước mắt của chị rơi xuống nặng nhọc.
Trước đây đã có người bảo nó đừng đi làm, và nó đã bỏ người đó để ra đi… Cả đêm nó ngồi nhìn ánh trăng.
Sáng dậy, chị dắt bé Thảo đi ăn sáng rồi về nhà. Thảo khoe với nó:
- Mẹ ơi, dì mua đồ chơi cho Thảo nè, đẹp lắm.
Con búp-bê trên tay Thảo rất đẹp, chắc hẳn là loại đắt tiền.
- Giữ… xài.
Chị nói rồi để xuống bàn nước 1 xấp tiền, hơn 4 triệu đồng. Nó nhìn chị, nhưng chị đã lắc đầu.
- Đừng… hỏi.

Nó lóng ngóng đứng trước nhà văn hóa Phụ Nữ, trong đây người ta có dạy may, muốn đi làm ở xí nghiệp, chí ít cũng phải biết sơ sơ về may vá…
Nhưng tiền học cũng hơn triệu bạc… Đắn đo một lúc rồi nó nói với cô nhân viên.
- Chị cho em đăng ký lớp học may 3 tháng…

Nó đi học cũng đã hơn 2 tháng, đã may cho chị được cái khẩu trang loại lớn, để chị có thể mang khi đi mua ve chai. Chị cứ cầm cái khẩu trang, tủm tỉm nụ cười méo mó kỳ dị, dù gì cũng là món quà đầu tiên chính tay nó làm tặng chị. Chị nhất quyết không xài tới, nó nói mãi, nói mãi, tới lúc phải may thêm 1 cái khẩu trang khác, chị mới chịu xài.

Nhìn bộ hồ sơ xin việc trên bàn, nó tự mỉm cười với mình, hạnh phúc đơn giản như vậy sao? Nhanh tay xào mấy món ăn để kịp bữa cơm chiều, chiều nay có thịt chiên, món chị thích ăn… Chị đã dắt bé Thảo ra ngoài mua trái cây, chắc cũng gần về rồi.

Tiếng bé Thảo từ xa…
- Mẹ ơi… mẹ ơi… - Con bé đứng trước cửa nhà, mếu máo… - Dì bị đụng xe… dì bị đụng xe mẹ ơi…
Cách nhà chưa đầy trăm mét, Chị đang nằm bất tỉnh trên mặt đường, vài người đứng xung quanh chỉ trỏ bàn tán.
- Cái thằng khốn nạn mà, lạng lách cho đã, đụng mẹ con người ta rồi bỏ chạy mất tiêu… May mà bả đẩy con bé ra kịp, không là con nhỏ bị đụng nặng lắm rồi… Tội nghiệp, đúng là tình mẹ con… Mà sao mặt bả bị gì ghê vậy… Có ai không, kêu cấp cứu hay gì đó đi… Ai quen biết đâu mà… mắc công…
Nó chạy tới, ôm chầm lấy chị…
- Chị ơi, chị ơi – Nước mắt. – Chị ơi, em nè, chị đừng có sao nha, kêu dùm tui chiếc taxi… làm ơn… nhanh dùm tui… trời ơi… chị ơi…
Chị mở mắt, nhìn nó, con mắt lành lặn của Chị rớt xuống giọt lệ… miệng chị lấp bấp không thành lời…
- Lo… lo… cho… con…
Tay chị nắm chặt tay nó, run run… chị kéo tay nó để vào túi áo mình, trong đấy là một phong thư, rồi chị không còn cử động nữa…
Một dòng máu chảy ra từ khóe miệng chị… Nó gào lên… Chị ơi…

“Em của chị…

Chị nói chuyện không được, nên viết tất cả vào lá thư này để gởi cho em…

Em àh, hơn ai hết, chị hiểu nổi khổ đau và nhục nhã của cái kiếp làm đĩ mà em đang mang… vì chị đã từng yêu 1 con đĩ.

Chị có thân xác của một người đàn bà, nhưng chị chỉ có thể tìm được sự yêu thương từ những người đàn bà khác mà thôi.

Không biết từ khi nào, chị lại yêu một người làm đĩ, cô ta đối xử với chị rất tốt và mang lại cho chị những khám phá nhục thể đầy đam mê và cám dỗ. Ngay cả khi chị biết được cái sự thật rằng cô ta là một con đĩ, chị vẫn không thể rời xa cô ta. Yêu một người là mù quáng như vậy sao?

Nhưng rồi một ngày nọ, gia đình chị nhận được những tấm hình ghi lại cảnh con gái mình đang tình tự cùng một đứa con gái khác… Sự thật đó kinh khủng tới mức nó cướp đi người mẹ vốn mang bệnh đau tim của chị. Rồi nó khiến bố chị không nhìn mặt đứa con gái mà mình đã yêu thương hơn 20 năm trời. Họ tống chị ra khỏi gia đình như chị đang mang trong mình một căn bệnh truyền nhiễm không thuốc chữa.

Chị nương nhờ vào người tình của mình để sống, nhưng chưa được bao lâu thì lại có biến cố xảy ra. Người đã gởi hình cho nhà chị xuất hiện, thì ra bà ta là một người đem lòng yêu người tình của chị và ghen với chị.
Em biết không, nếu như một người đàn bà bình thường ghen, họ là một con sư tử cái, thì một người đàn bà yêu đàn bà khi ghen, họ đáng sợ hơn con sư tử cái gấp 100 lần.

Bà ta trói chị và người tình lại, rồi tưới xăng lên mặt chị, chăm lửa thiêu chị trước mặt người tình… Nếu như hàng xóm không thấy khói, chạy tới giải cứu chị, thì chị đã không còn giữ được mạng sống của mình.

Gia đình của người đàn bà hại chị rất giàu có, vì muốn con gái mình thoát cảnh tù tội, họ đã cho chị một số tiền rất rất lớn để điều trị và vẫn còn dư để chị ổn định cuộc sống sau này.

Ra viện, đau đớn và nhục nhã, chị bỏ xứ vào sài gòn này sống cuộc đời lây lất, người không ra người, ma không ra ma. Với dung mạo hiện giờ của mình, thử hỏi chị có thể đi làm ở đâu. Lâu dần rồi cũng quen cái cách người ta chỉ trỏ vào mình mà xầm xì, hay những đứa con nít khóc thét lên khi nhìn thấy mình. Đời cũng chỉ nhục được tới nhiêu đó mà thôi.

Em sẽ hỏi chị, số tiền được bồi thường ở đâu, sao chị không dùng tới mà phải sống một cuộc đời cơ cực như thế???

Với chị, những đồng tiền đó đánh đổi nhan sắc của chị, đánh đổi tuổi trẻ của chị và đánh đổi cả cuộc đời của chị. Một cô sinh viên năm 2 có bề ngoài dễ nhìn, niềm hi vọng và tin yêu của gia đình… để rồi cuối cùng thành một con đàn bà với khuôn mặt gớm ghiếc, tha phương cầu thực. Giá trị của số tiền đó nó rất lớn đối với chị, chị sợ mình xài nó rồi, sẽ xài hết cả cuộc đời mình em ạh… Chị sợ lắm.

10 năm qua, chị sống vật vờ và vô hồn như một bóng ma của cuộc đời này. Đôi lần chị đã định tìm cái chết. Nhưng đọc kinh Phật, biết rằng tội nghiệp lớn nhất của con người là tự hủy hoại thân thể mình, nên chị ráng sống để trả hết nợ cho cuộc đời này.

Rồi chị gặp em, nghe em tâm sự về cuộc đời mình, chị thật sự cảm thông và đồng cảm. Nhìn em chăm sóc bé Thảo, lòng chị thấy thật yên bình. Cái thiên chức làm mẹ đó, chắc có lẽ đời này kiếp này chị không bao giờ có được. Chị thương em bằng một thứ tình cảm chân thành nhất mà chị có được…

Không biết thứ tình cảm chị dành cho em có được em chấp nhận hay không. Nhưng chị chỉ biết, chị thấy vui và ấm áp khi em và Thảo bên cạnh chị. Và chị biết, chị có thể dành cả nhan sắc mình, dành cả cuộc đời mình cho 2 mẹ con em. Ngay hôm nay, chị sẽ lấy số tiền được bồi thường để giúp em và Thảo, cũng như tự giúp bản thân Chị có một cuộc sống ổn định hơn, hi vọng 3 chúng ta sẽ có thể bên nhau không phải lo toan, tính toán.

Em từng nói với chị: Hạnh phúc là thứ gì đó quá xa xĩ với một con đĩ.
Nhưng chị muốn…
Em là con đĩ hạnh phúc nhất.
Chị yêu em…”

Nó ngồi trước cửa phòng bệnh viện, trong kia, người ta đang giành giật Chị từ tay Tử Thần.

Lá thư trên tay nó ướt đẫm nước mắt tự khi nào… Bên trong còn có một tấm hình 1 người con gái rất đẹp… Nét đẹp vẫn còn phảng phất nửa bên mặt lành lặn của chị…

Chị ơi… Em yêu Chị.


Cô công nhân xưởng may đứng trước cổng trường chờ đón đứa con tan học… Trống trường vang lên, từng tốp học sinh ào ra tìm cha mẹ…

- Thảo ơi… mẹ đây nè… - Cô công nhân vẫy tay gọi con.

Con bé nhận ra mẹ, ào chạy tới chỗ mẹ…

- Thảo nè mẹ ơi… Ah, có dì đi đón Thảo nữa…

Con bé chạy lại, cô công nhân xách dùm nó chiếc cặp, còn nó nhất quyết dành đẩy chiếc xe lăn cho người đàn bà có khuôn mặt đầy sẹo ngồi trên.

Vài người đi đường quay đầu nhìn hình ảnh đó, vài đứa trẻ lấm lét nắm chặt tay mẹ vì sợ khuôn mặt của người đàn bà... Trên môi bà ta là nụ cười méo mó kỳ dị.

Hoàng hôn… bóng ba người kéo dài trên mặt đường…

Hạnh phúc, có người mất cả đời để đi tìm nó, nhưng rồi hóa ra nó đang đi bên cạnh ta…

Hạnh phúc một con đĩ, giản đơn đến thế sao???

Chứng kiến vợ ngoại tình ở nhà nghỉ

Giờ tôi lại mất phương hướng, bị ám ảnh vì tận mắt chứng kiến cảnh gian díu ấy. Tôi không định cho mình được một hướng đi trong cuộc sống, nhiều câu hỏi đặt ra khiến tôi rối quá.


Tôi có vợ và hai đứa con gái rất dễ thương. Khoảng một năm trước đây tôi nghi ngờ vợ ngoại tình với đồng nghiệp của cô ấy. Sự nghi ngờ của tôi dựa trên thay đổi trong mối quan hệ vợ chồng, cách chăm sóc các con, rồi qua những lời đàm tiếu của bạn bè, đồng nghiệp cô ấy. Vì các con tôi cố gắng sống như không có chuyện gì xảy ra, cũng cảnh báo vợ.

Vợ bỏ ngoài tai những lời đó, ngày càng bỏ gia đình, bỏ con, đi chơi với người tình nhiều hơn với lý do đi làm việc nhiều không có thời gian chăm sóc gia đình. Đến lúc này tôi không còn sức chịu đựng nữa, điện thoại cho anh ta cùng vợ tôi ra quán, đề nghị hai người cắt đứt mối quan hệ từ đây. Tôi không muốn làm lớn chuyện, ảnh hưởng đến hai đứa con gái.
Ảnh minh họa
Sau lần gặp gỡ nói chuyện đó, hai người họ vẫn tiếp tục đi chơi với nhau. Tôi còn nghe đồn anh ta sắp xếp cho vợ tôi chơi thân với vợ anh ta, quà cáp cho vợ con anh ta nữa. Đến lúc này tôi quyết định vạch mặt mối quan hệ bất chính này, không thể sống với vợ nữa, chỉ có thế cô ta sẽ mắc cỡ với gia đình và xã hội, buộc phải ở nhà chăm sóc các con tốt hơn.

Mối quan hệ bất chính này bị vạch trần tại nhà nghỉ. Đến lúc này ai cũng biết, ý đồ của tôi đã thành hiện thực. Tôi và vợ ly dị, cô ta không thể nào đi chơi với người tình nữa, ngoài giờ đi làm chỉ biết chăm sóc các con.

Giờ tôi lại mất phương hướng, bị ám ảnh vì tận mắt thấy cảnh gian díu ấy, không định cho mình được một hướng đi trong cuộc sống, rất nhiều câu hỏi được đặt ra, rằng tôi vạch trần chuyện của vợ như vậy có đúng không? Sau này tôi có nên lấy vợ sinh con nữa không? Nếu đi bước nữa, tôi sợ sẽ không chăm sóc đầy đủ cho hai đứa con gái, chúng sẽ ra sao khi lớn lên biết mẹ nó ngoại tình?

Tôi có một người bạn gái từ thời còn đi học, chấp nhận làm bạn tình để cùng nuôi dạy các con, không cần cưới hỏi và sinh con vì cô ấy đã thôi chồng và có con rồi, như vậy có được hay không? Tôi rối quá, không trả lời được, mong các bạn góp ý, chia sẻ.

Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013

Bố chồng thích "đụng chạm"

Ban đầu những va chạm thân thể như cái xoa vai, bóp eo hay nắm tóc của ông, tôi chẳng mảy may nghĩ xa xôi gì khác hơn là cử chỉ thân mật, xuê xoa của người bề trên. Thế nhưng mọi thứ ngày càng đã đi quá giới hạn.


Tôi 29 tuổi, làm kế toán của công ty liên doanh và mới kết hôn được 4 tháng. Tôi về làm dâu trong một gia đình rất khá giả, mẹ chồng đã mất còn bố chồng xưa kia là chủ một doanh nghiệp lớn. Chồng tôi cũng có địa vị khá trong xã hội nhưng rất yêu chiều vợ.

Cuộc sống những ngày tháng đầu sau hôn nhân của tôi sẽ chẳng có gì đáng than phiền nếu như không có chuyện liên tục phải đối phó với những động chạm thân thể như vô tình nhưng thực ra là cố ý của bố chồng mà tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp phải. Ngay  từ những buổi làm bếp đầu tiên của tôi ở nhà chồng, sau kỳ trăng mật dài của vợ chồng, bố chồng tôi đã chủ động xăng xái xuống bếp làm việc cùng tôi.

Ông tranh phần cắm cơm, nhặt rau và trong khi tôi thái thịt, ướp cá, ông kè kè đứng sát bên cạnh chỉ để hỏi có cần bóc hành, bóc tỏi hay không. Lúc đó, tôi vô cùng hồ hởi vì lầm tưởng rằng mình may mắn vì có được người bố chồng thân mật, hoà đồng.

Thậm chí, tôi còn sung sướng khoe với chồng rằng: “Chắc bố sợ em chưa quen với bếp của nhà mới”. Những va chạm thân thể lúc đó như cái xoa vai, bóp eo hay nắm tóc của ông, tôi chẳng mảy may nghĩ xa xôi gì khác hơn là cử chỉ thân mật, xuê xoa của người bề trên.


Bố chồng luôn tìm cơ hội "động chạm" vào con dâu (ảnh minh họa)
Tôi chỉ sinh nghi khi những va chạm thân thể khi cùng làm bếp của ông cứ lặp đi lặp lại nhiều lần và ngày một suồng sã hơn. Điển hình nhất là có một buổi chiều cả nhà đi vắng, khi tôi đang đứng nhặt rau ở bàn bếp, ông từ ngoài vào và vòng tay nắm lấy hai vai, gần như ôm trọn lấy tôi từ phía sau. Tôi giật mình quay lên nhìn thì ông cười xuê xoa, ý như là chỉ muốn giúp tôi mấy việc vặt vãnh thôi.

Ngoài chủ động làm bếp cùng, ông còn luôn cố tình nhờ tôi làm những việc lặt vặt để có thể đứng gần tôi và dễ bề có những động chạm vào người tôi như nhờ xâu kim, nhờ nhổ tóc… Khi nhờ tôi đọc hộ giấy tờ gì, dù tôi đọc rất to đến mức có đứng dưới tầng 1 vẫn đủ nghe thấy, vậy mà ông vẫn cứ phải đứng sát gần, níu lấy vai tôi… để nghe cho rõ. Hôm nào, tôi có mặc bộ đồ mỏng một chút thì đến phát ngượng. Ông săm xoi nhìn không để lọt chỗ nào.

Khi biết bố chồng xấu tính vậy, tôi đã tìm mọi cách để bố chồng không còn cơ hội ở gần tôi nữa nhưng dường như bất lực. Tôi mua rau đã nhặt sẵn ở ngoài chợ, bóc hành tỏi sẵn ở ngoài hàng và giải quyết mọi thứ gọn ghẽ để ông không còn có thể làm giúp tôi được gì nữa. Thậm chí, để ngăn cản việc ông xuống bếp khi tôi nấu nướng, ngay từ khi chuẩn bị vào bếp là tôi đã nghiêm nghị bảo: Bố để mình con làm. Vậy mà ông vẫn cứ tìm cách loay hoay quanh đó với đủ mọi lý do để làm và để lại có những cử chỉ khiến tôi phát sợ.

Bố chồng tôi là người có học, từng bôn ba làm ăn ở nhiều nơi và có quan hệ xã hội rộng. Vậy mà không hiểu sao có những phép lịch sự tối giản trong ăn mặc ở gia đình mà ông cũng không có, hay ông cố tình không muốn có thì tôi cũng chẳng hay nữa. Ai đời, nhà có con dâu mới, phòng ông lại ở ngay dưới tầng của vợ chồng tôi ở, ngày bao lần tôi qua lại. Vậy mà ông vẫn giữ thói quen mặc nguyên quần sịp mỗi khi tắm xong hay bất cứ lúc nào ông thích. Nhiều lần chạm mặt ông trong tình trạng đó, tôi như muốn độn thổ.

Dù rất phiền lòng vì những cử chỉ khiếm nhã của bố chồng nhưng cho đến giờ tôi vẫn chưa dám kể hay có ý kiến gì với chồng phần vì ngại, phần vì không biết nói sao để chồng tin vì lẽ anh vốn rất tôn trọng bố. Chồng tôi thuộc tuýp đàn ông có hiếu với bố mẹ một cách cực đoan. Ngay từ ngày chuẩn bị lấy nhau anh đã bảo: Bố già rồi, không sống được lâu nữa nên nhất nhất phải làm vừa lòng bố. Tóm lại, với anh, bố luôn là đúng.
Nhà giờ chỉ còn có một bố, một con, chẳng có lẽ nào tôi lại có thể cả gan đề nghị với chồng ra ở riêng. Nhưng nếu ở chung mà cứ liên tục phải trốn tránh bố chồng. Ở nhà mình mà luôn phải cảnh giác, sống trong tâm trạng thấp thỏm, bất an và đặc biệt, là cảm giác ghê ghê mỗi khi nhìn thấy bố chồng, tôi không biết có thể sẽ kìm chế được bao lâu nữa. Và rồi đây, tôi sẽ còn phải sinh con, thời gian ở nhà sẽ nhiều hơn nữa, tôi phải đối phó sao đây.  Mong các bạn sớm cho tôi lời khuyên bổ ích để giúp tôi thoát khỏi sự bế tắc này!

Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013

Bí quyết giúp chị em đạt cực khoái với 15 phút

Trang tạp chí “Sức khoẻ nam giới” của Mỹ đã tiết lộ bí quyết “Giúp phụ nữ đạt cực khoái với 15 phút”. Các chuyên gia nghiên cứu gọi đó là “mật mã tình dục 32361”.
 Để có một cuộc “yêu” hoàn hảo, màn dạo đầu ngọt ngào là bước không thể thiếu với mỗi cặp vợ chồng trước khi bước vào “trận chiến”.

3 phút hôn

Trước khi nhập cuộc, phải hôn ít nhất 3 phút. Các chuyên mục nghiên cứu của học viện Lafayette (Mỹ) đã chỉ ra: “Hôn có thể làm giảm nồng độ hormone cortisol (nội tiết tố gây căng thẳng) trong máu, thúc đẩy ham muốn và làm tăng hưng phấn”.

Tuy nhiên, hôn ở đây không chỉ đơn thuần đề cập đến môi, miệng. Một cuộc điều tra được tiến hành với 50.000 phụ nữ đã phát hiện: 96% phụ nữ thích thú, thoả mãn khi được hôn cổ. Không những vậy, trong quá trình hôn tay cũng đóng vai trò hết sức quan trọng. Đại học Cincinnati bật mí: “Vừa hôn vừa cởi đồ sẽ giúp “lửa yêu” càng thêm nồng cháy.”

2 phút vuốt ve


Chuyên gia tình dục học Mỹ, Paula – Hauer đã phát biểu: “Vuốt ve cơ thể qua đồ lót sẽ lãng mạn hơn nhiều so với vuốt ve trực tiếp. Bởi lẽ vào đề bằng cách gián tiếp luôn hấp dẫn và thú vị hơn cách dẫn nhập “vừa mở cửa đã thấy núi”. Màn dạo đầu càng ngắn ngủi thì nàng càng khó đạt được “cực khoái””.

Trong quá trình âu yếm, cũng có thể kết hợp sử dụng thuốc bôi trơn với lượng vừa phải. Tổ chức khoa học Mỹ phát hiện sử dụng thuốc bôi trơn hương dâu tây sẽ càng làm tăng khoái cảm.


3 phút kích thích

Các nhà nghiên cứu về tình dục William Masters và Virginia Johnson đã chứng minh rằng đối với khoảng 80% phụ nữ, ngoài “quan hệ” ra, sự kích thích của miệng và lưỡi cũng có thể đưa các nàng “lên đỉnh”.

6 phút “mây mưa”


Gần đây, Tạp chí Y học tình dục đã đăng một phát hiện mới: Cường độ cực khoái chủ yếu phụ thuộc vào thời gian “quan hệ”, trung bình phụ nữ sẽ đạt “cực khoái” sau 7 phút quan hệ.

1 phút duy trì

Theo các chuyên gia, khi phụ nữ sắp “về đích”, các đấng mày râu không nên thay đổi tư thế yêu hay làm những động tác khiến nàng phân tâm, mất hứng. Duy trì tư thế, tốc độ và áp lực sẽ giúp cả hai cùng ngây ngất. Nếu các chàng muốn làm mới cuộc “yêu” thì hãy để dành cho lần sau.
(Trí Thức Trẻ)

Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

Đụng mặt bố chồng trong nhà nghỉ

Tôi chết lặng khi nhìn thấy một cô gái ăn mặc sành điệu đang thân mật trên mức cần thiết với người đàn ông đi bên cạnh. Người đàn ông đó chính là bố chồng tôi…

Tôi năm nay 33 tuổi, kết hôn được 10 năm nay và đã có hai đứa con. Những năm đầu mới cưới chúng tôi ở chung với bố mẹ chồng nên việc chồng đi công tác cả tháng mới về lần cũng không làm tôi bận tâm lắm.
Hơn nữa cưới nhau được một thời gian thì hai đứa con lần lượt chào đời vì vậy tôi suốt ngày bận bịu với bọn trẻ khiến tôi không còn thời gian chăm sóc bản thân nữa. Bây giờ cả hai đứa đều đã lớn tuổi, chúng đều đi học, đứa đầu đã vào lớp 2 còn con thứ 2 cũng sắp vào lớp 1.

Nhiều lần sau khi vào nhà nghỉ tôi cũng cảm thấy dằn vặt, day dứt nhưng bản thân lại không tài nào dứt tình...

Nhiều lần sau khi vào nhà nghỉ tôi cũng cảm thấy dằn vặt, day dứt nhưng bản thân lại không tài nào dứt tình…

Hơn nữa vợ chồng tôi lại mới ra ở riêng nên ngoài thời gian đi làm và dành cho con cái tôi bắt đầu có nhiều thời gian chăm sóc bản thân hơn. Chồng đi vắng nên nhiều khi tôi chẳng biết làm gì cho hết thời gian rỗi.
Nhất là những đêm nằm trằn trọc một mình khó ngủ, tôi lại ao ước có được những cảm giác ngọt ngào bên một người đàn ông.

Ham muốn là vậy nhưng tôi lại chúa ghét những người có tính trăng hoa, ong bướm, ngoại tình. Nhiều khi tôi còn cảm thấy ghê sợ, khinh bỉ những con người như vậy.

Người ta vẫn nói “ghét của nào, trời trao của ấy” không biết có phải thế không mà nửa năm trở lại đây tôi bị “cảm nắng” một đồng nghiệp.

Anh ta cao lớn, trắng trẻo, đẹp trai, ăn nói cuốn hút, dễ nghe. Tôi bị mê hoặc chính bởi sự nhã nhặn, lịch thiệp ấy của anh. Chúng tôi thường đi uống café rèm vào mỗi buổi nghỉ trưa để tâm sự. Thỉnh thoảng cũng có tạt vào một nhà nghỉ kín đáo, quen thuộc để tận hưởng những giây phút thăng hoa.

Nhiều lần sau khi vào nhà nghỉ tôi cũng cảm thấy dằn vặt, day dứt nhưng bản thân lại không tài nào dứt tình để bước chân ra khỏi cuộc tình tội lỗi này.

Lần gần đây nhất trong khi đang đứng làm thủ tục trả phòng ở quầy lễ tân. Tôi nghe tiếng cười nói, nhõng nhẽo, làm nũng, cười cợt của một cô gái trẻ. Khi quay sang ánh mắt tôi chết lặng khi nhìn thấy cô ta đang thân mật trên mức cần thiết với người đàn ông đi bên cạnh. Người đàn ông đó chính là bố chồng tôi. Nhìn thấy tôi, ông như chết lặng không nói lên lời.

Tôi cũng mắt tròn, mắt dẹt muốn nói mà không thể thành tiếng bời lẽ tôi cũng đang tay trong tay với một người đàn ông không phải là chồng mình.

Phải nói thêm rằng bố chồng tôi là một công chức nhà nước, mẹ chồng là một giáo viên nên gia đình cũng được nhiều người nể phục. Người ngoài nhìn vào ai cũng ngưỡng mộ và ao ước có một gia đình gia giáo, con cái thành đạt như vậy.

Từ hôm đó đến nay tôi cũng lo sợ rất nhiều. Tôi lo lắng liệu bố chồng tôi có đem chuyện tôi vào nhà nghỉ với bồ để nói với chồng tôi biết không? Nhưng hôm gặp mẹ chồng, nghĩ đến cảnh bà ấy chịu bao nhiêu vất vả chăm sóc bố chồng thì tôi lại thấy thương cho mẹ.

Trong tôi lại muốn nói cho mẹ biết tất cả sự thật về bố, về việc bố có người tình bên ngoài cho mẹ chồng biết. Nhưng tôi mà làm thế thì chồng tôi cũng sẽ biết chuyện và rồi anh sẽ biết luôn cả chuyện tôi “cắm sừng” anh nữa.

Giờ đây tôi không biết phải làm sao? Tôi có nên hẹn bố chồng một cuộc gặp gỡ để nói chuyện, thỏa thuận về điều đó không? Hay cứ để cho mọi chuyện diễn ra tự nhiên, muốn đến đâu thì đến. Xin mọi người cho tôi lời khuyên. Tôi chân thành cảm ơn!

Giới thiệu về tôi