kệ gỗ treo tường kệ gỗ trang tri tranh in dấu vân tay khung ảnh bộ khung bằng khen
topbella

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2015

Sự trả thù nghiệt ngã của mối tình đầu sau 8 năm

Anh đã chờ suốt 8 năm để quay lại trả thù nghiệt ngã chị những gì đã làm đối với anh.

Cách đây hơn chục năm, chị Hường (Mỹ Tho) còn là cô sinh viên trường sư phạm. Chị đã có mối tình đẹp với anh Đức, một chàng trai cùng xóm trọ.

Anh Đức khi ấy là sinh viên trường kiến trúc, vừa đẹp trai lại có nhiều tài lẻ. Giọng ca và tiếng đàn của anh làm biết bao cô gái say đắm, nhưng tiếng sét ái tình đã làm trái tim anh thổn thức ngay lần đầu tiên gặp chị Hường. Theo đuổi chị Hường suốt một năm trời, anh mới được chị chấp nhận cho chính thức được hẹn hò, dù khi ấy, theo bạn bè nhận xét thì chị Hường cũng chẳng phải xinh đẹp xuất chúng hay tài giỏi gì.

Ngược lại, anh Đức lại là sinh viên tài năng của trường kiến trúc. Ngay từ năm 3 đại học, anh đã được nhận vào làm trong một công ty có tiếng về thiết kế xây dựng và kiếm được mức lương mà bất cứ cô cậu sinh viên nào thời ấy cũng mơ ước.

Nhưng một biến cố lớn đã xảy ra, làm thay đổi toàn bộ những gì anh chị đã lên kế hoạch. Đúng vào ngày đi nhận bằng tốt nghiệp loại ưu của trường kiến trúc, anh Đức đã gặp một tai nạn xe hơi khủng khiếp. Các bác sĩ cho rằng anh giữ được mạng sống đã là một điều kì diệu. Vụ tai nạn đã khiến anh Đức không chỉ liệt hai chân mà còn biến dạng hoàn toàn khuôn mặt. Đồng thời với những chấn thương kinh khủng ấy là cú sốc khi biết rằng toàn bộ tương lai xán lạn phía trước đối với anh giờ cũng chỉ còn là sương khói.

Nằm liệt trên giường với khuôn mặt bị băng kín, điều duy nhất an ủi được anh là có người yêu luôn bên cạnh, túc trực chăm sóc. 3 năm trời sau vụ tai nạn, anh Đức kiên trì tập luyện để có thể dần đi lại được. Tình yêu và gia đình với chị Hường trở thành động lực to lớn giúp anh có nghị lực để vượt lên đau đớn, bệnh tật. Nhưng anh không thể ngờ, khi anh chập chững những bước đi đầu tiên thì cũng là lúc chị Hường quyết định rời xa anh để xây dựng tương lai của riêng mình.

Suốt thời gian anh Đức nằm viện, chị Hường dù yêu thương và chăm sóc anh hết lòng, nhưng cũng không thể không có những lúc xao động trước những người đàn ông khác. Rồi chuyện gì đến cũng phải đến, viện lý do rằng mình quá mệt mỏi, quá yếu đuối, không thể vượt qua cú sốc người yêu đang mạnh khỏe, tương lai ngời ngời bỗng trở thành kẻ tật nguyền, chị Hường viết một lá thư đẫm nước mắt song cũng vô cùng rõ ràng và dứt khoát để chia tay anh Đức. Lá thư được một người bạn của chị gửi tới giường bệnh của anh. Từ đó, chị không bao giờ gặp lại anh nữa.

Đối với anh Đức, sự chia tay của chị Hường giống như lần thứ 2 anh phải đối mặt với tử thần vậy. Chẳng ai biết anh đã phải trải qua những gì và vượt qua chuyện này ra sao, nhưng cuộc sống thì vẫn cứ phải tiếp diễn. Và chị Hường chỉ một tháng sau đó đã lên xe hoa với một người đàn ông thành đạt, lành lặn và có khả năng đảm bảo cho chị một cuộc sống sung túc, ấm êm. Tình yêu sâu nặng ngày nào chị dành cho anh Đức chỉ còn là một kí ức buồn, một chuyện tình thời vụng dại mà chị không còn muốn nhắc nhở.

 Sự trả thù nghiệt ngã của mối tình đầu sau 8 năm - 1
Bi kịch bắt đầu từ khi chị ngoại tình (Ảnh minh họa)

Người vợ chạy trốn và sự trả thù sau 8 năm cùng cực

Chị Hường dường như đã lựa chọn đúng. Bởi sau đám cưới, chị đã có một gia đình đàng hoàng khiến nhiều người phải ghen tị. Chồng chị tuy không tài giỏi hơn người nhưng cũng là người đàn ông biết kiếm tiền và biết chăm lo, vun vén cho gia đình. Anh là kỹ sư trong một công ty phần mềm máy tính. Anh chị có 2 đứa con, đủ cả trai gái, rất xinh đẹp, kháu khỉnh. Hạnh phúc tưởng như đã vẹn tròn.

Nhưng ở cái tuổi ngoài 40, sự bình lặng, yên ổn bỗng dưng trở nên nhàm chán. Chồng con và công việc bỗng dưng trở thành một gánh nặng mà người phụ nữ như chị chỉ muốn được thoát ra để vẫy vùng. Bề ngoài, chị Hường là một người vợ đoan chính, chỉn chu, một giáo viên mẫu mực, nhưng những khát khao thầm kín bên trong chị thì chẳng ai thấu hiểu được. Đêm đêm, chị vẫn lầm lũi với những ước ao “giá như”, rồi lại tự cắn rứt, tự thấy mình có lỗi với chồng con vì không phải một người đàn bà an phận.

Người đàn ông đó đã xuất hiện đúng lúc. Chị tình cờ gặp anh ta trong một quán café rất có gu mà chị hay lui tới. Anh ta chủ động tiếp cận chị trước, nhưng rất tinh tế và khéo léo sắp xếp cho nó xảy ra như một sự tình cờ . Ở anh ta có gì đó rất cuốn hút, vừa gần gũi, thân quen lại vừa lạ lẫm, bí ẩn khiến chị không thể không xao xuyến. Ban đầu, đó chỉ là một tình bạn đẹp giữa hai con người có thể trò chuyện với nhau hàng giờ đồng hồ.

Anh ta có những cuộc phiêu lưu mà chồng chị chưa bao giờ có và chị thì vẫn trộm mơ ước, khao khát nhưng chưa bao giờ dám thực hiện. Cuộc đời anh ta ắt hẳn đã trải qua nhiều thăng trầm và có nhiều uẩn khúc. Chị thừa biết rằng một con người như vậy rất quyến rũ, nhưng đồng thời cũng rất nguy hiểm. Nhưng cả đời chị đã chọn sự an toàn, nên giờ đây chị chẳng thể ngăn mình bị sự nguy hiểm của anh ta cuốn vào.

Rồi họ đến với nhau trong một cuộc tình đầy ngông cuồng nhưng cũng không ít hứa hẹn. Người đàn ông này rất giàu có, anh ta định cư ở nước ngoài và ngỏ ý muốn cùng chị xây dựng gia đình, thậm chí anh ta có thể nuôi cả những đứa con của chị nếu chị không muốn rời xa chúng. Lời đề nghị táo bạo đó ban đầu đã khiến chị hoang mang, lo sợ. Nhưng càng về sau, chị càng bị viễn tưởng về cuộc sống mới với người đàn ông mới thuyết phục. Và dù chẳng có xích mích gì to lớn với chồng, chị vẫn một mực chia tay anh, trong sự bàng hoàng của những người trong cuộc.

Để cuộc chia tay thêm phần dứt khoát, chị đã công khai chuyện mình ngoại tình và nhất định cho rằng không còn chút tình cảm cũng như sự thiết tha gắn bó với chồng nữa. Tất nhiên chồng chị đã không ít lần níu kéo vợ, nhưng anh cũng là một người đàn ông giàu tự ái, tự trọng nên cuối cùng anh vẫn để chị ra đi, vì theo chị, đó là tất cả những gì chị từng ao ước, ấp ủ suốt nhiều năm tháng sống bên anh.

Tuy nhiên, những đứa con thì anh không thể giao cho chị, và để giành được quyền nuôi con, anh đã phải dựng lên hình tượng khác về vợ mình, khi ấy, tất cả mọi người đều đứng về phía anh, ngay cả những đồng nghiệp trong cơ quan chị hay bố mẹ, họ hàng và bạn bè của chị. Chị đã bị cô lập với mong muốn đầy hoang dại của mình. Nhưng chị vẫn quyết định ra đi, như một sự giải thoát khỏi cuộc sống nhàm chán và tù túng hiện tại.

Sau khi sắp xếp xong vài bộ quần áo, chị vội vã ra sân bay theo lời hẹn với người tình, trong lòng ngập tràn hi vọng. Nhưng hàng giờ liền trôi qua, hết chiếc máy bay này tới chiếc máy bay kia lần lượt cất cánh mà bóng dáng người tình vẫn biệt tăm, điện thoại cũng không thể liên lạc được.

Cuối ngày, khi chị đã hết kiên nhẫn và linh cảm thấy có điều không lành thì một bức thư được chuyển tới. Đó chẳng phải là vật gì lạ mà lại là chính là bức thư mà chị đã viết cho người bạn trai tên Đức năm nào để chia tay. Những bức ảnh được gửi kèm đã cho thấy quá trình hồi phục của anh Đức ở nước ngoài.

Chị Hường đổ sụp xuống sàn vì nhận ra tất cả chỉ là một trò trả thù man trá và nghiệt ngã mà anh Đức dành cho chị. Anh đã chờ suốt 8 năm để quay lại trả cho chị những gì đã làm đối với anh.

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2015

Em cặp bồ với đại gia để lấy tiền chữa bệnh cho mẹ tôi



Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả, là con một nên tôi khá được chiều chuộng, bố mẹ lo kinh tế còn tôi thì chỉ biết học và chơi. Rồi một ngày tai họa như ập tới gia đình tôi, bố tôi bị đột quị trong lúc lái xe về nhà và do không được phát hiện kịp thời nên bố đã qua đời.

Cuộc gặp gỡ định mệnh để tôi quen được em nhưng cũng là điều khiến tôi phải ân hận (Ảnh minh họa)
Cuộc gặp gỡ định mệnh để tôi quen được em nhưng cũng là điều khiến tôi phải ân hận (Ảnh minh họa)
 
Mẹ tôi đau buồn và ít nói hơn hẳn, từ đó tôi là trụ cột của gia đình. Tôi lao vào làm ăn và chăm lo cho gia đình. Mẹ thấy tôi trưởng thành nên mẹ cũng vui, chỉ có điều mẹ ít nói và giam mình trong phòng nhiều hơn.

Rồi một hôm trong lúc đi ký hợp đồng với khách hàng tôi vô tình đụng phải một cô bé. Tôi rối rít xin lỗi em và em cũng đanh đá lắm. Em bảo:
– Anh làm tôi ngã, bẩn hết váy rồi, anh đền đi.
– Cô cần bao nhiêu để tôi đưa tiền, bây giờ tôi rất vội.
Cô ấy kêu – Anh vội là việc của anh, tôi không cần tiền, anh phải mua một cái váy như thế này trả tôi.
– Sao cô vô lý vậy, tôi đã xin lỗi cô rồi, tôi cũng có nhã ý đên  nhưng cô lại bảo không lấy tiền lại còn bắt đi mua váy, tôi không rảnh, tôi có hợp đồng cần ký bây giờ, cho tôi số điện thoại để tôi liên lạc với cô sau khi xong việc.
– Thôi khỏi, tôi đang rảnh, để tôi chờ anh ở đây, tôi cũng đang bực mình nên muốn tìm người trút giận, anh ký gì thì ký lẹ lên, cấm chuồn đây.

Tôi ấm ức nhưng cố nuốt cơn giận vào trong: thôi được rồi, cô ngồi ở đây chờ đi.

Tôi vừa bước đi vừa lủm bủm trong miệng, đồ con gái quá quắt, dở hơi, tôi trù cô ế chồng. Tôi gặp đối tác và ký hợp đồng thuận lợi và cũng quên béng mất vụ cái váy. Vừa bước ra khỏi quán cô ta đã nhảy ra đứng trước mặt rồi kéo tay tôi và bảo “ đi thôi.

Tôi ngơ ngác bị kéo đi, thôi được hôm nay có hợp đồng lớn đang vui, tôi sẽ đưa cô dở hơi này đi một lúc vậy. Cô ta đi quanh co khắp nơi mà chẳng chọn được cái váy nào. Tôi bảo có chọn không thì bảo, không mua để tôi về. Cô ta kêu :”ấy ấy, ai lại làm thế, để tôi mua”. Nói rồi cô ta chỉ bừa lấy 1 cái váy, thử vào người. Giờ nhìn kỹ cũng thấy cô ta khá xinh, mặt trắng, xinh và có nụ cười rất đẹp. Tôi đang ngẩn ngơ ngắm nhìn, cô ta bảo: anh trả tiền đi còn về.


Tôi giật mình và đến thanh toán, cô bán hàng cứ bảo: anh có bạn gái xinh quá. Tôi cố nặn ra nụ cười để đáp lời cô ấy, xong xuôi tôi đưa cô bé về nhà, trên đường về cô ấy nói cảm ơn vì đã đưa cô ấy đi lanh quanh, thật ra cô ấy buồn chán không có bạn chơi nên cố tình bắt nạt tôi, còn vụ cái váy không quan trọng với cô  ấy.

Tôi chỉ nhếch mép mỉm cười và im lặng lái xe. Về tới phòng trọ, cô ấy chào tạm biệt tôi, suy nghĩ lúc rồi tôi bảo:
– Cho tôi số điện thoại, khi nào buồn chán tôi còn gọi cô để hành hạ, à ý tôi là đi đập phá.

Cô ta mỉm cười đồng ý, thời gian sau, tôi và cô ấy có gặp nhau mấy lần, hai đứa cứ thao thao bất tuyệt khi bên nhau, rồi tôi yêu cô ấy lúc nào không hay biết. Tôi chỉ thấy tim mình ấm áp, cô ấy thánh thiện và trong trẻo quá. Tôi dẫn cô ấy về nhà nói chuyện với mẹ. Khi tôi đi vắng cô ấy vẫn tới chơi với bà, nấu cơm cho bà ăn rồi kể chuyện cho bà nghe, cô ấy khiến tôi yên tâm về mẹ để làm việc. Mẹ tôi rất quí cô ấy.

Lúc này công việc của tôi khá thuận lợi, tôi kiếm ra tiền nên chu cấp cho em ăn học vì tôi biết gia đình em khá khó khăn. Từ bé em là em út được chiều nên em hầu như không biết làm gì cả. Em cũng có lòng tự trọng của mình luôn từ chối khoản tiền tôi chu cấp và những thứ tôi mua cho em nhưng  tôi nói tôi yêu em và sẽ lấy em làm vợ sau khi em ra trường vậy nên em không phải suy nghĩ gì cả.

Chúng tôi hứa hẹn tương lai và em bảo em rất yêu thương mẹ tôi, em sẽ chăm sóc bà như mẹ ruột của mình. Điều đó làm tôi rất ấm lòng, tôi luôn tin tưởng em. Nhưng rồi một ngày tai họa một lần nữa lại giáng xuống đầu gia đình tôi, công ty tôi mới thành lập đang trên bờ vực phá sản vì một vụ kiện và các cổ đông đã rút vốn đầu tư. Lúc này tôi gom hết tiền để trả nợ và cứu vớt công ty nhưng mọi thứ thực sự rất khó khăn và đau đớn thay khi tôi đang kiệt quệ thì mẹ tôi đổ bệnh, bác sĩ bảo phải mổ và chi phí rất lớn.

Tôi thực sự không xoay xở kịp, lúc này em vẫn ở bên tôi, nhưng rồi bỗng dưng em biến mất mấy hôm, em bảo em có việc gấp. Sau 2 hôm em về và đưa cho tôi 1 xấp tiền và bảo anh làm thủ tục mổ cho mẹ đi, tôi tròn mắt bảo, em lấy số tiền này đâu ra. Em kêu là em vay, sau này mình làm ăn trở lại có rồi trả sau, anh đừng lo, em vay người thân nên bao giờ trả cũng được. Họ đi nước ngoài về nên cũng dư giả tiền.


Thì ra số tiền em có được là đi cặp với đại gia để chữa bệnh cho mẹ tôi (Ảnh minh họa)

Lúc này tôi không nghĩ được nhiều, chỉ cảm thấy biết ơn em và nhanh chóng làm thủ tục mở cho mẹ. Mẹ tôi đã qua cơn nguy kịch, em vẫn vào viện chăm mẹ nhưng thỉnh thoảng em lại ra ngoài nghe điện thoại. Tôi yêu em nên chỉ thấy thương em, tôi bảo em bận thì cứ đi đi, anh lo cho mẹ được mà. Em cười buồn bảo đâu bạn em gọi ấy mà.

Sau một thời gian, tôi đưa mẹ về nhà cho tiện chăm sóc, hôm ấy em ở bên tôi và mẹ cả ngày, lo cơm nước tới tận tối. Tôi nhìn và thương em vô cùng, giục em đi tắm để cơ thể được thoải mái. Em vâng lời và đi tắm, lúc em tắm thì có điện thoại và tin nhắn đến. Tôi cầm lấy điện thoại định đưa cho em nhưng đập vào mắt tôi là một số điện thoại lạ:”Em yêu, tối hẹn em ở khách sạn A nhé, lấy tiền của anh rồi định chuồn hả cưng, không trốn được anh đâu. Em mà không tới anh sẽ gửi ảnh của chúng ta cho nó đấy….”.

Mắt tôi như nhòe đi, đầu óc quay cuồng, thì ra em cặp với đại gia để có tiền cho mẹ tôi chữa bệnh. Tôi nên làm thế nào đây, đối mặt với em thế nào đây, tôi nên biết ơn hay hận em đã phản bội tôi đây…Tôi là kẻ vô dụng khi để người yêu bán thân lấy tiền cho mình. Tôi là thằng tôi, trái tim tôi như có hàng con dao đam vào vậy. Tôi đứng không vững. Em bước ra từ phòng tắm, tôi cố bình tĩnh để nén cơn giận, cơn dày vò trong người. Tôi bảo có việc bận phải ra ngoài, tôi đi uống rượu tới say xỉn và không muốn về nhà.

Em gọi nhưng tôi không nghe máy, tôi thực sự không biết đối mặt với em như thế nào? Tôi nên làm gì đây, xin mọi người cho tôi lời khuyên.

Tin tức nguồn: xaluan.com

Giới thiệu về tôi