kệ gỗ treo tường kệ gỗ trang tri tranh in dấu vân tay khung ảnh bộ khung bằng khen
topbella

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015

Dằn vặt vì không quên được lần ngoại tình với trai trẻ

Bỗng dưng điện thoại của tôi reo lên - là các con tôi léo nhéo gọi mẹ về. Tôi bừng tỉnh giật mình, mình đã có chồng và 2 con. Tôi vội vàng quay về tổ ấm của mình.

Chúng tôi quen và yêu nhau trong một thời gian dài rồi mới cưới. Khi đó anh là sinh viên năm cuối còn tôi mới bước chân vào cổng trường đại học. Chính cái ngày nhập học đó, tôi đã quen anh, một anh chàng đẹp trai và rất nhiệt tình hướng dẫn tôi làm thủ tục nhập học. Tôi có cảm tình với anh từ đó. Sau đó, chúng tôi liên lạc với nhau và trở thành bạn, rồi người yêu và bây giờ là vợ - chồng.

Sau 5 năm quen và yêu nhau, chúng tôi kết hôn và ngay sau đó tôi có tin vui và sớm sinh một bé trai kháu khỉnh. Sau khi con trai được 3 tuổi thì tôi sinh tiếp cháu gái. Đến nay 30 tuổi, tôi đã đủ nếp đủ tẻ và có một người chồng ai nhìn vào cũng cho là lý tưởng. Nhưng với tôi thì vẫn chưa toàn diện vì sự thiếu hụt này là do chuyện tế nhị, chỉ có mình tôi mới cảm nhận được.

Nói có lẽ mọi người không tin, tôi kết hôn tới gần chục năm nhưng chưa bao giờ có cảm giác thăng hoa, chưa biết thế nào là cảm giác được cùng chồng đến bến bờ của hạnh phúc.

Tôi chỉ nhận ra điều này trong một lần cùng mấy chị em ngồi tán gẫu về chuyện tế nhị của vợ chồng. Từ hôm đó, tôi cũng có nói chuyện với chồng với hy vọng anh hiểu tôi hơn. Nhưng càng đợi càng không có dấu hiệu của sự chuyển biến tích cực, ngược lại tôi còn thấy anh căng thẳng và áp lực hơn mỗi khi gần vợ.

Dằn vặt vì không quên được lần ngoại tình với trai trẻ - Ảnh 1

Tôi kết hôn tới gần chục năm nhưng chưa bao giờ có cảm giác thăng hoa


Rồi chẳng biết từ khi nào, tôi chán chồng, chán cái cảm giác nhạt nhẽo mỗi khi đêm về. Đến giờ phút này, tôi khẳng định là vẫn yêu chồng nhưng tôi đã không làm chủ được bản thân và đã lầm lỡ.

Trước Tết 2 tháng, phòng tôi có nhận 1 cậu sinh viên vào thực tập - 1 anh chàng đẹp trai, ga lăng và rất ngoan và nhiệt tình với các chị. Tôi rất có cảm tình với cậu em ấy và cũng giúp đỡ rất nhiều. Cậu ấy cũng rất quý tôi. Tình cảm chị em tôi càng ngày càng thân thiết, tới nỗi một số người xấu bụng còn nghĩ chúng tôi có chuyện mờ ám. Nhưng tôi khẳng định là không có chuyện đó vì cả 2 đều là người đàng hoàng hơn nữa tôi đã có gia đình và hơn cậu ấy nhiều tuổi.

Trong buổi tiệc tất niên công ty, do lâu ngày không uống chút rượu nào nên hơi nhức đầu và tôi đã nhờ cậu em đó đưa về trước. Không biết có phải là cả 2 đều có chút men rượu hay không, tôi nhẹ nhàng vòng tay qua eo cậu ấy, rồi tựa đầu vào vai cứ như thể tình nhân. Đáp lại tôi, cậu ấy cũng đặt nhẹ tay lên tay tôi, như có một luồng điện mạnh qua tôi khiến tôi có cảm xúc thật khó tả.

Chúng tôi đã dừng lại ở 1 nhà nghỉ trên phố HHT. Một cảm giác hoàn toàn mới lạ với tôi, một cảm giác tôi chưa từng có từ đầu cuộc hôn nhân tới bây giờ.

Bỗng dưng điện thoại của tôi reo lên - là các con tôi léo nhéo gọi mẹ về. Tôi bừng tỉnh giật mình, mình đã có chồng và 2 con. Tôi vội vàng quay về tổ ấm của mình.

Từ đó tới nay, tôi luôn sống trong dằn vặt, tội lỗi với chồng và 2 con. Tôi không thể bỏ chồng con để theo trai trẻ, mà giả sử có như vậy thì ai gia đình cậu ấy chấp nhận tôi? Mà tôi cũng không định bỏ chồng vì trong tôi vẫn còn tình yêu dành cho anh.

Bây giờ làm thế nào để tôi quên được cảm giác tội lỗi cũng như cảm xúc kỳ lạ hôm ấy?
QUỲNH ANH

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2015

Câu chuyện về chiếc giường ngủ thời gian khổ của vợ chồng tôi

Tôi vô tình nằm chơi với con ở mép ngoài của chiếc giường và phát hiện ra. Thì ra vạt giường chỗ đó bị vênh, nằm chưa đầy 5 phút đã thấy đau lưng ê ẩm. Một lần nữa tôi bần thần vì sự hi sinh  của chồng.

Chồng tôi không chỉ tạo ra lửa gia đình mà còn là người giữ lửa (Ảnh minh họa)
Chồng tôi không chỉ tạo ra lửa gia đình mà còn là người giữ lửa (Ảnh minh họa)
 
Chồng là người tôi biết ơn hơn cả cha mẹ. Cha mẹ ruột rà nên yêu thương con cái là tình cảm tự nhiên và bản năng. Còn chồng xét cho cùng chỉ là người dưng, nếu không có một tình yêu thật vĩ đại thì khó lắm hi sinh vì người khác.

Tôi là người có học nhưng là gái quê. Song chồng tôi không như những người khác kiếm được việc làm ở phố là quên luôn nguồn cội, xấu hổ tìm đủ cách che giấu vợ quê, anh có được việc là đón mẹ con tôi lên ngay.

Chồng tôi không chỉ tạo ra lửa gia đình mà còn là người giữ lửa. Anh ấy là người kiệm lời, nói ít làm nhiều, tuy cộc tính nhưng trái lại rất yêu thương vợ con. Anh không phô trương những điều anh làm cho mẹ con tôi mà chỉ âm thầm. Xin kể cho mọi người một chuyện rất nhỏ trong vô vàn những điều anh đã làm cho chúng tôi.

Ban đầu mới về ở trọ, phòng chúng tôi chưa có giường mà cả nhà 3 người phải trải chiếu nằm đất. Nói thật là lúc đó ngay cả một chiếc giường cũ cũng không đủ tiền để mua vì tôi chưa đi làm, lương của anh thì chỉ đủ trang trải ngày ba bữa ăn. Thế nên mục tiêu đầu tiên của chúng tôi là phải chắt chiu mua bằng được một chiếc giường. Để làm được điều đó, anh cắt hẳn tiền xăng xe chỉ đi xe đạp đi làm. “Như thế là một tháng có được thêm 300, 400 nghìn” - anh nói.

Anh bận rộn công việc nhưng kiêm luôn tay bếp của cả nhà. Anh khéo tính đến nỗi mỗi bữa đi chợ chỉ khoảng vài chục nghìn nhưng bữa ăn nào cũng rôm rả. Anh mua một miếng thịt nửa nạc nửa mỡ và một bó rau muống.

Mỡ rán lên xào với rau bóng nhẫy ngon mắt, lại được bát nước canh. Phần thịt còn lại thì kho mặn để con ăn cả ngày cho có chất. Bữa sáng anh thường để lại cho hai mẹ con tôi tiền ăn sáng còn anh bụng đói đi làm. Tôi có nói thì anh bảo: “Anh không quen ăn sáng, em đừng nói nhiều”. Anh thường nói chuyện khô khăn cộc cằn nhưng tôi biết anh yêu và hi sinh vì mẹ con tôi rất nhiều.

Sau hai tháng dành dụm, anh thông báo đã đủ tiền mua giường. Nghĩ lại ngày đó thấy xúc động và tội nghiệp cho chúng tôi. Sắp có một chiếc giường mới mà chúng tôi mừng như sắp đi mua nhà.

Lúc đó tôi háo hức là thế nhưng bẵng đi 1 tuần vẫn không thấy chồng nói lại gì chuyện này. Anh chỉ tỏ ra buồn rầu. Một đêm mưa thức giấc tôi thấy chồng bế con nằm trên bụng anh vì sợ hơi đất làm con ốm. Vì tôi không làm ra tiền, lại tự trọng và tôn trọng chồng nên tôi đã không hỏi vì sao anh bảo đi mua giường mà cuối cùng lại không đi. Tôi chỉ đoán là anh đã lỡ tiêu số tiền đó vào việc gì đó không tiện để tôi biết.

Rồi bỗng có chị dâu tôi ở quê lên thăm và kể đợt vừa rồi may chồng tôi gửi tiền về cho mẹ tôi làm lại mái bếp nên mùa mưa gió này có thể yên tâm mà ngủ. Tôi thật sự bất ngờ và xúc động vì tấm lòng của anh đối với mẹ tôi. Hôm đó tôi đã khóc vì thương chồng và cũng khóc hạnh phúc vì mình tốt phước mới gặp được anh.

Không lâu sau đó vì ông chủ nhà trọ của chúng tôi sửa sang lại nhà cửa nên vứt đi một chiếc giường cũ không dùng đến. Chúng tôi có ngỏ lời xin nhưng ông ấy bắt chồng tôi phải phụ sửa nhà cho ông thì mới để chúng tôi lấy giường. Thế là chồng tôi hằng ngày đi làm về và mỗi cuối tuần phải phụ việc cho đến khi nhà sửa xong.

Lúc đem giường về, anh chỉ lặng lẽ ngắm nhìn mẹ con tôi nhảy lên vui sướng, còn anh thì ốm và gầy đi nhiều. Sau khi xếp giường vào phòng và mua chiếu mới, anh bắt mẹ con tôi nằm trong để anh nằm ngoài. Thực sự là tôi thường thức khuya hơn anh vì phải dọn dẹp, chăm con. Con tôi lại hay tiểu đêm nên tôi chỉ muốn nằm ngoài để tránh đi ra đi vào làm anh thức giấc. Tôi đã nói là tôi sẽ nằm ngoài nhưng không hiểu sao anh lại gắt tôi dữ dội rằng tôi bướng này nọ. Tôi hơi ấm ức nghĩ anh đã hơi quá đáng vì đấy dù sao cũng là chuyện nhỏ.

Một tuần trôi đi, tôi tình cờ lý giải được nguyên nhân thái độ đó của anh. Tôi vô tình nằm chơi với con ở mép ngoài của giường và phát hiện thì ra vạt giường chỗ đó bị vênh, nằm chưa đầy 5 phút đã thấy đau lưng ê ẩm. Một lần nữa tôi bần thần vì sự hi sinh đó của chồng.

Anh đi làm cả ngày mệt mỏi, tối về lại nhường chỗ ngủ tốt cho mẹ con (Ảnh minh họa)

Anh đi làm cả ngày mệt mỏi, tối về lại nhường chỗ ngủ tốt cho mẹ con. Tôi không kiềm được xúc động nên khóc và hỏi anh vì sao lại hi sinh nhiều như thế, sao không trải chiếu dưới nhà mà nằm cho đỡ mỏi lưng. Anh khô khan trả lời “mẹ con em đi đâu thì anh phải đi đó, mẹ con em chịu khó vài bữa nữa anh mua vạt giường mới về thay”. Tôi thương chồng đến đứt ruột.

Đó là những chuyện của ngày cũ. Ngày hôm nay của vợ chồng tôi đã sáng sủa hơn rất nhiều. Mọi thứ đã dần thay đổi, tôi có việc làm, chồng có việc mới lương ổn định, phòng trọ của chúng tôi đã có giường đẹp và cả tủ lạnh cho con. Mọi thứ nghèo khổ ngày xưa đã được thay máu toàn bộ. Chúng tôi đang đợi thêm một vài tháng nữa sẽ chuyển sang ở căn hộ chung cư.

Chỉ một điều không thay đổi là tình yêu của chồng dành cho mẹ con tôi. Ngọn lửa hạnh phúc mà anh mang đến cho chúng tôi vẫn được giữ gìn trọn vẹn. Tôi yêu chồng và biết ơn với tất cả những gì mà mình đang có. Có phụ nữ nào cũng đang hạnh phúc như tôi không?

Tin tức nguồn: xaluan.com

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

Sốc cả tiếng đồng hồ sau "lần đầu tiên" với bạn gái, tôi

“Chuyện ấy” chỉ diễn ra trong mấy phút nhưng tôi và bạn gái nằm thẫn thờ vì sốc đến tận cả giờ đồng hồ sau. Cô ấy chê tôi yếu sinh lý. Còn tôi bảo cô ấy thiếu trung thực.

Xin chào các bạn, mặc dù tôi là đàn ông nhưng cũng hay vào mục Tâm sự để biết thêm về cuộc đời. Tôi nhận thấy tuy bề ngoài mọi người đều có vẻ có cuộc sống yên ổn nhưng bên trong lại chất chứa nhiều sóng gió. Tôi đã đọc nhiều câu chuyện mà tưởng nó chỉ có thể tồn tại trong phim ảnh, kể ra thật khó tin. Nhân tiện đây tôi cũng kể chuyện của mình. Ở đời thực, tôi đã nói dối rất nhiều về nó nhưng ở đây tôi sẽ kể thật 100%.
Tôi vừa có một cuộc hôn nhân hụt , tôi và bạn gái đã ăn hỏi nhưng sau đó đi trả lễ để quay về thời độc thân. Với tất cả mọi người, kể cả bạn bè thân hữu nhất, tôi đều nói nguyên nhân là do sau đính hôn phát sinh nhiều tính cách không hợp nên cần thời gian để dung hòa, chưa đi đến hôn nhân vội. Thật ra nguyên nhân rất đơn giản là sex.

Yêu nhau, bạn gái cũng thể hiện tính cách đoan trang nền nã rất khớp với lời nói đó của mình (Ảnh minh họa)
 

Lần đầu tiên gặp, tôi đã hỏi cô ấy là “trên thế gian điều gì với em quan trọng nhất?”. Cô ấy trả lời “trinh tiết”. Đây là câu trả lời nằm ngoài mong đợi của tôi. Tôi còn tưởng cô ấy là người ngoài hành tinh vì thời buổi này mấy ai đã 26 tuổi mà còn trinh và quyết giữ trinh đến khi lấy chồng. Trong quá trình yêu nhau, bạn gái cũng thể hiện tính cách đoan trang nền nã rất khớp với lời nói đó của mình. Đó cũng là lý do suốt thời gian hẹn hò, tôi cố giữ giới hạn để chứng minh bản lĩnh đàn ông trong mắt cô ấy.

Sau khi đã ăn hỏi, chúng tôi cũng quyết sẽ đợi đến đêm tân hôn, vì thật ra đám cưới đã dự định chỉ 3 tháng sau ăn hỏi. Nhưng một lần đi chơi xa cùng bạn bè chúng tôi đã quan hệ. Nguyên nhân đưa đẩy rất tình cờ. Ban đầu cô ấy được xếp cùng phòng với một cô bạn, tôi thì ngủ ở một phòng khác.
Nhưng đến chiều hôm đó thì bạn trai của cô bạn này cũng đến nhập hội muộn và đẩy vợ sắp cưới của tôi sang phòng tôi. Lũ bạn còn trêu chúng tôi là vợ chồng mà còn khách sáo. Khi hai đứa nằm cùng giường, tôi hơi hưng phấn quá mà cô ấy cũng không thể kìm lòng được nên cùng chậc lưỡi “tạm ứng trước”.

Mọi vấn đề cũng bắt đầu từ đó. Lần đầu tiên của chúng tôi diễn ra trong tích tắc và hụt hẫng, tệ đến mức đã kết thúc rồi mà cả hai “đương sự” vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thú thật là hôm đó tôi làm “rơi tiền” hơi sớm so với bình thường. Không hiểu sao hôm đó lại thế. Tôi nghĩ là sau một ngày đi chơi mệt, lại ăn uống không hợp khẩu vị gây đau bụng nên sinh lý không tốt như mọi ngày.
Nhưng vấn đề chính là nằm ở cô ấy. Cô ấy bảo coi trọng trinh tiết tức là chưa quan hệ lần nào song tôi cảm nhận không phải vậy. “Chuyện ấy” chỉ diễn ra trong mấy phút nhưng tôi và cô ấy nằm thẫn thờ vì sốc đến tận cả giờ đồng hồ sau. Cô ấy chê tôi yếu sinh lý. Còn tôi bảo cô ấy thiếu trung thực. Cô ấy nói đó là do cơ địa như thế, tất nhiên là tôi không tin. Mặc dù tôi không biết về cơ địa hay cấu tạo cơ thể gì nhưng làm gì có chuyện cá vừa đánh bắt ở biển lên đã ươn ngay, phải qua tay người cầm kẻ nắn đến nửa ngày sau mới ươn chứ.

Sau đó chúng tôi cãi vã. Tôi nhún vai giải thích cho bạn gái hiểu lần đó phong độ tôi không tốt là do đang mệt và nếu đúng sự thật là thế thì vẫn hoàn toàn có thể cải thiện bằng thuốc thang hay chế độ dinh dưỡng. Chỉ có sự thiếu trung thực và vùng cơ địa khó hiểu của cô ấy là không chữa được thôi. Tôi sẵn sàng khẳng định cô ấy không chỉ đã quan hệ với người khác trước đó mà còn quan hệ nhiều lần.

Tôi sẵn sàng khẳng định cô ấy không chỉ đã quan hệ với người khác trước đó mà còn quan hệ nhiều lần (Ảnh minh họa)

Sau một tháng cãi cọ và không thể “tiêu hóa” được quan điểm của nhau, chúng tôi quyết định hủy hôn trả lễ ăn hỏi. Tuy nhiên để giữ thể diện cho nhau, chúng tôi nhất quán sẽ nói với người khác là tính cách chưa hợp cần tìm hiểu thêm. Nói thế chứ giả sử có cho thêm thời gian tôi cũng không muốn tìm hiểu nữa, như thế là quá đủ để lột mặt nhau rồi.

Chuyện của tôi như thế đó, trong cái rủi vẫn còn cái may. Nếu không có lần “tạm ứng” trước đấy mà đợi đến sau cưới thì có lẽ bây giờ tôi đã mang tiếng một đời vợ. Tự hứa với bản thân sẽ vô cùng cảnh giác với những phụ nữ xung quanh. Và đặc biệt là phải “check” trước cưới.

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2015

Vợ ơi, hãy quên anh và lấy chồng khác đi nhé!

Tôi và Hưng từng trải qua những năm tháng yêu nhau đầy kỷ niệm khi còn là sinh viên. Hai năm sau ngày ra trường, khi công việc đã ổn định, chúng tôi quyết định làm đám cưới trong sự ủng hộ của gia đình, bạn bè. Tất cả đều mừng cho mối tình đẹp đơm hoa kết trái.


Tất cả đều mừng cho mối tình đẹp đơm hoa kết trái.

Cuộc sống gia đình tôi luôn ngập tràn hạnh phúc. Niềm vui càng nhân lên nhiều lần khi tôi sinh hạ hạ cậu con trai kháu khỉnh, đáng yêu. Tôi ngây ngất trong niềm hạnh phúc được làm vợ ngoan của anh, làm mẹ hiền của con. Thế rồi, một ngày, trở về từ cơ quan, Hưng bất ngờ chìa lá đơn ly hôn và yêu cầu tôi ký.

Sốc nặng, tôi vò nát tờ giấy rồi ném đi vì nghĩ anh đang đùa giỡn. Đáp lại, chồng tuyên bố đã hết yêu tôi và đang dành tình cảm cho người phụ nữ khác. Trời đất như quay cuồng, đi không vững, tôi suýt ngất vì choáng váng.

Nói rồi anh thu xếp đồ đạc cá nhân và nhanh chóng rời khỏi nhà. Mặc tôi níu giữ, khóc than, Hưng vẫn một mực bước đi không chút hối hận. Trước khi ra khỏi cửa, anh còn nói hãy quên anh, quên người đàn ông phụ bạc này đi và tìm cho mình hạnh phúc mới.

Tôi như hóa điên bởi cú sốc quá lớn, quá bất ngờ. Tôi không thể ngờ người đàn ông chân thành, tốt tính và rất yêu tôi khi xưa lại thay đổi chóng vánh đến vậy. Trong thâm tâm tôi vẫn không tin chồng mình có người phụ nữ khác. Thế nhưng tuần sau, khi đến nhà bố mẹ chồng thuyết phục Hưng nghĩ lại, anh vẫn một mực khẳng định đã không còn chút tình cảm nào với tôi và muốn chấm dứt để ở bên tình mới.

Anh chấp nhận ra đi tay trắng miễn là tôi đồng ý giải phóng cho anh. Trước thái độ lạnh lùng, dứt khoát đó tôi cũng chẳng níu kéo thêm. Bàng hoàng, sửng sốt xen lẫn cảm giác cay đắng bị phụ bạc khiến tôi chẳng thể khóc mà nuốt vào trong.


Trước thái độ lạnh lùng, dứt khoát đó tôi cũng chẳng níu kéo thêm.

Đau khổ suốt nhiều tháng liền, tôi quyết định mang con vào nam sinh sống. Ở thành phố mới, tôi dần tìm lại được niềm vui nhờ công việc và con trai.

Thế rồi tôi gặp Cường, người đàn ông cũng từng trải qua cuộc sống hôn nhân thất bại. Chúng tôi tìm thấy ở nhau sự đồng cảm rồi đến với nhau ít tháng sau đó. Tôi được bù đắp rất nhiều từ cuộc hôn nhân mới. Anh đem đến cho tôi sự tin tưởng, cảm giác được che trở. Giờ đây tôi đã có với anh một bé trai.

Bỗng, một ngày tôi nhận được điện thoại của mẹ ruột thông báo, Hưng, chồng cũ của tôi đã mất. Bà nói rằng mọi chuyện không như tôi nghĩ, rằng tôi đã hiểu lầm anh, trách oan chỗng cũ của mình.
Một mình tức tốc trở về nhà bố mẹ Hưng ngay trong đêm, đến nơi tôi chỉ kịp thắp cho anh nén nhang tiễn biệt trước khi tang lễ được cử hành.

Bố mẹ anh kể rằng Hưng bị bệnh thận nặng suốt 2 năm qua. Ngày phát hiện bệnh, biết không còn sống được bao lâu, anh đã giấu kín mọi người rồi chủ động tìm mọi cách ly hôn vợ vì không muốn trở thành gánh nặng cho tôi và con.

Sau khi ly dị, Hưng vẫn đi làm bình thường. Hàng tuần, 3 lần đều đặn, một mình anh âm thầm vào viện chạy thận chẳng nói với ai. Hơn một năm sau, khi bệnh tình nặng thêm cộng với việc số tiền dự trữ đã cạn, Hưng quyết định ngừng chữa trị và mất sau đó vài tháng. Anh nén đau một mình suốt thời gian đó.

Khi còn sống, Hưng vẫn thường ghé qua nhà bố mẹ tôi ở cùng khu phố. Anh coi họ như bố mẹ ruột. Khi nghe tin Hưng qua đời, hai người đều không cầm được nước mắt, tiếc thương anh.

Nghe xong, tôi hết sức sửng sốt. Thì ra vì yêu tôi, không muốn tôi khổ, anh đã chọn cách nhận bất hạnh về mình. Vậy mà suốt 2 năm qua, tôi đã nghĩ xấu về anh, trách oan anh. Tôi tự trách mình quá vô tâm, ích kỷ.

Sự hy sinh mà chồng cũ giành cho tôi quá lớn lao, quá cảm động. Tôi đã nợ anh quá nhiều, nợ anh cả đời này!

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2015

Sự trả thù nghiệt ngã của mối tình đầu sau 8 năm

Anh đã chờ suốt 8 năm để quay lại trả thù nghiệt ngã chị những gì đã làm đối với anh.

Cách đây hơn chục năm, chị Hường (Mỹ Tho) còn là cô sinh viên trường sư phạm. Chị đã có mối tình đẹp với anh Đức, một chàng trai cùng xóm trọ.

Anh Đức khi ấy là sinh viên trường kiến trúc, vừa đẹp trai lại có nhiều tài lẻ. Giọng ca và tiếng đàn của anh làm biết bao cô gái say đắm, nhưng tiếng sét ái tình đã làm trái tim anh thổn thức ngay lần đầu tiên gặp chị Hường. Theo đuổi chị Hường suốt một năm trời, anh mới được chị chấp nhận cho chính thức được hẹn hò, dù khi ấy, theo bạn bè nhận xét thì chị Hường cũng chẳng phải xinh đẹp xuất chúng hay tài giỏi gì.

Ngược lại, anh Đức lại là sinh viên tài năng của trường kiến trúc. Ngay từ năm 3 đại học, anh đã được nhận vào làm trong một công ty có tiếng về thiết kế xây dựng và kiếm được mức lương mà bất cứ cô cậu sinh viên nào thời ấy cũng mơ ước.

Nhưng một biến cố lớn đã xảy ra, làm thay đổi toàn bộ những gì anh chị đã lên kế hoạch. Đúng vào ngày đi nhận bằng tốt nghiệp loại ưu của trường kiến trúc, anh Đức đã gặp một tai nạn xe hơi khủng khiếp. Các bác sĩ cho rằng anh giữ được mạng sống đã là một điều kì diệu. Vụ tai nạn đã khiến anh Đức không chỉ liệt hai chân mà còn biến dạng hoàn toàn khuôn mặt. Đồng thời với những chấn thương kinh khủng ấy là cú sốc khi biết rằng toàn bộ tương lai xán lạn phía trước đối với anh giờ cũng chỉ còn là sương khói.

Nằm liệt trên giường với khuôn mặt bị băng kín, điều duy nhất an ủi được anh là có người yêu luôn bên cạnh, túc trực chăm sóc. 3 năm trời sau vụ tai nạn, anh Đức kiên trì tập luyện để có thể dần đi lại được. Tình yêu và gia đình với chị Hường trở thành động lực to lớn giúp anh có nghị lực để vượt lên đau đớn, bệnh tật. Nhưng anh không thể ngờ, khi anh chập chững những bước đi đầu tiên thì cũng là lúc chị Hường quyết định rời xa anh để xây dựng tương lai của riêng mình.

Suốt thời gian anh Đức nằm viện, chị Hường dù yêu thương và chăm sóc anh hết lòng, nhưng cũng không thể không có những lúc xao động trước những người đàn ông khác. Rồi chuyện gì đến cũng phải đến, viện lý do rằng mình quá mệt mỏi, quá yếu đuối, không thể vượt qua cú sốc người yêu đang mạnh khỏe, tương lai ngời ngời bỗng trở thành kẻ tật nguyền, chị Hường viết một lá thư đẫm nước mắt song cũng vô cùng rõ ràng và dứt khoát để chia tay anh Đức. Lá thư được một người bạn của chị gửi tới giường bệnh của anh. Từ đó, chị không bao giờ gặp lại anh nữa.

Đối với anh Đức, sự chia tay của chị Hường giống như lần thứ 2 anh phải đối mặt với tử thần vậy. Chẳng ai biết anh đã phải trải qua những gì và vượt qua chuyện này ra sao, nhưng cuộc sống thì vẫn cứ phải tiếp diễn. Và chị Hường chỉ một tháng sau đó đã lên xe hoa với một người đàn ông thành đạt, lành lặn và có khả năng đảm bảo cho chị một cuộc sống sung túc, ấm êm. Tình yêu sâu nặng ngày nào chị dành cho anh Đức chỉ còn là một kí ức buồn, một chuyện tình thời vụng dại mà chị không còn muốn nhắc nhở.

 Sự trả thù nghiệt ngã của mối tình đầu sau 8 năm - 1
Bi kịch bắt đầu từ khi chị ngoại tình (Ảnh minh họa)

Người vợ chạy trốn và sự trả thù sau 8 năm cùng cực

Chị Hường dường như đã lựa chọn đúng. Bởi sau đám cưới, chị đã có một gia đình đàng hoàng khiến nhiều người phải ghen tị. Chồng chị tuy không tài giỏi hơn người nhưng cũng là người đàn ông biết kiếm tiền và biết chăm lo, vun vén cho gia đình. Anh là kỹ sư trong một công ty phần mềm máy tính. Anh chị có 2 đứa con, đủ cả trai gái, rất xinh đẹp, kháu khỉnh. Hạnh phúc tưởng như đã vẹn tròn.

Nhưng ở cái tuổi ngoài 40, sự bình lặng, yên ổn bỗng dưng trở nên nhàm chán. Chồng con và công việc bỗng dưng trở thành một gánh nặng mà người phụ nữ như chị chỉ muốn được thoát ra để vẫy vùng. Bề ngoài, chị Hường là một người vợ đoan chính, chỉn chu, một giáo viên mẫu mực, nhưng những khát khao thầm kín bên trong chị thì chẳng ai thấu hiểu được. Đêm đêm, chị vẫn lầm lũi với những ước ao “giá như”, rồi lại tự cắn rứt, tự thấy mình có lỗi với chồng con vì không phải một người đàn bà an phận.

Người đàn ông đó đã xuất hiện đúng lúc. Chị tình cờ gặp anh ta trong một quán café rất có gu mà chị hay lui tới. Anh ta chủ động tiếp cận chị trước, nhưng rất tinh tế và khéo léo sắp xếp cho nó xảy ra như một sự tình cờ . Ở anh ta có gì đó rất cuốn hút, vừa gần gũi, thân quen lại vừa lạ lẫm, bí ẩn khiến chị không thể không xao xuyến. Ban đầu, đó chỉ là một tình bạn đẹp giữa hai con người có thể trò chuyện với nhau hàng giờ đồng hồ.

Anh ta có những cuộc phiêu lưu mà chồng chị chưa bao giờ có và chị thì vẫn trộm mơ ước, khao khát nhưng chưa bao giờ dám thực hiện. Cuộc đời anh ta ắt hẳn đã trải qua nhiều thăng trầm và có nhiều uẩn khúc. Chị thừa biết rằng một con người như vậy rất quyến rũ, nhưng đồng thời cũng rất nguy hiểm. Nhưng cả đời chị đã chọn sự an toàn, nên giờ đây chị chẳng thể ngăn mình bị sự nguy hiểm của anh ta cuốn vào.

Rồi họ đến với nhau trong một cuộc tình đầy ngông cuồng nhưng cũng không ít hứa hẹn. Người đàn ông này rất giàu có, anh ta định cư ở nước ngoài và ngỏ ý muốn cùng chị xây dựng gia đình, thậm chí anh ta có thể nuôi cả những đứa con của chị nếu chị không muốn rời xa chúng. Lời đề nghị táo bạo đó ban đầu đã khiến chị hoang mang, lo sợ. Nhưng càng về sau, chị càng bị viễn tưởng về cuộc sống mới với người đàn ông mới thuyết phục. Và dù chẳng có xích mích gì to lớn với chồng, chị vẫn một mực chia tay anh, trong sự bàng hoàng của những người trong cuộc.

Để cuộc chia tay thêm phần dứt khoát, chị đã công khai chuyện mình ngoại tình và nhất định cho rằng không còn chút tình cảm cũng như sự thiết tha gắn bó với chồng nữa. Tất nhiên chồng chị đã không ít lần níu kéo vợ, nhưng anh cũng là một người đàn ông giàu tự ái, tự trọng nên cuối cùng anh vẫn để chị ra đi, vì theo chị, đó là tất cả những gì chị từng ao ước, ấp ủ suốt nhiều năm tháng sống bên anh.

Tuy nhiên, những đứa con thì anh không thể giao cho chị, và để giành được quyền nuôi con, anh đã phải dựng lên hình tượng khác về vợ mình, khi ấy, tất cả mọi người đều đứng về phía anh, ngay cả những đồng nghiệp trong cơ quan chị hay bố mẹ, họ hàng và bạn bè của chị. Chị đã bị cô lập với mong muốn đầy hoang dại của mình. Nhưng chị vẫn quyết định ra đi, như một sự giải thoát khỏi cuộc sống nhàm chán và tù túng hiện tại.

Sau khi sắp xếp xong vài bộ quần áo, chị vội vã ra sân bay theo lời hẹn với người tình, trong lòng ngập tràn hi vọng. Nhưng hàng giờ liền trôi qua, hết chiếc máy bay này tới chiếc máy bay kia lần lượt cất cánh mà bóng dáng người tình vẫn biệt tăm, điện thoại cũng không thể liên lạc được.

Cuối ngày, khi chị đã hết kiên nhẫn và linh cảm thấy có điều không lành thì một bức thư được chuyển tới. Đó chẳng phải là vật gì lạ mà lại là chính là bức thư mà chị đã viết cho người bạn trai tên Đức năm nào để chia tay. Những bức ảnh được gửi kèm đã cho thấy quá trình hồi phục của anh Đức ở nước ngoài.

Chị Hường đổ sụp xuống sàn vì nhận ra tất cả chỉ là một trò trả thù man trá và nghiệt ngã mà anh Đức dành cho chị. Anh đã chờ suốt 8 năm để quay lại trả cho chị những gì đã làm đối với anh.

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2015

Em cặp bồ với đại gia để lấy tiền chữa bệnh cho mẹ tôi



Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả, là con một nên tôi khá được chiều chuộng, bố mẹ lo kinh tế còn tôi thì chỉ biết học và chơi. Rồi một ngày tai họa như ập tới gia đình tôi, bố tôi bị đột quị trong lúc lái xe về nhà và do không được phát hiện kịp thời nên bố đã qua đời.

Cuộc gặp gỡ định mệnh để tôi quen được em nhưng cũng là điều khiến tôi phải ân hận (Ảnh minh họa)
Cuộc gặp gỡ định mệnh để tôi quen được em nhưng cũng là điều khiến tôi phải ân hận (Ảnh minh họa)
 
Mẹ tôi đau buồn và ít nói hơn hẳn, từ đó tôi là trụ cột của gia đình. Tôi lao vào làm ăn và chăm lo cho gia đình. Mẹ thấy tôi trưởng thành nên mẹ cũng vui, chỉ có điều mẹ ít nói và giam mình trong phòng nhiều hơn.

Rồi một hôm trong lúc đi ký hợp đồng với khách hàng tôi vô tình đụng phải một cô bé. Tôi rối rít xin lỗi em và em cũng đanh đá lắm. Em bảo:
– Anh làm tôi ngã, bẩn hết váy rồi, anh đền đi.
– Cô cần bao nhiêu để tôi đưa tiền, bây giờ tôi rất vội.
Cô ấy kêu – Anh vội là việc của anh, tôi không cần tiền, anh phải mua một cái váy như thế này trả tôi.
– Sao cô vô lý vậy, tôi đã xin lỗi cô rồi, tôi cũng có nhã ý đên  nhưng cô lại bảo không lấy tiền lại còn bắt đi mua váy, tôi không rảnh, tôi có hợp đồng cần ký bây giờ, cho tôi số điện thoại để tôi liên lạc với cô sau khi xong việc.
– Thôi khỏi, tôi đang rảnh, để tôi chờ anh ở đây, tôi cũng đang bực mình nên muốn tìm người trút giận, anh ký gì thì ký lẹ lên, cấm chuồn đây.

Tôi ấm ức nhưng cố nuốt cơn giận vào trong: thôi được rồi, cô ngồi ở đây chờ đi.

Tôi vừa bước đi vừa lủm bủm trong miệng, đồ con gái quá quắt, dở hơi, tôi trù cô ế chồng. Tôi gặp đối tác và ký hợp đồng thuận lợi và cũng quên béng mất vụ cái váy. Vừa bước ra khỏi quán cô ta đã nhảy ra đứng trước mặt rồi kéo tay tôi và bảo “ đi thôi.

Tôi ngơ ngác bị kéo đi, thôi được hôm nay có hợp đồng lớn đang vui, tôi sẽ đưa cô dở hơi này đi một lúc vậy. Cô ta đi quanh co khắp nơi mà chẳng chọn được cái váy nào. Tôi bảo có chọn không thì bảo, không mua để tôi về. Cô ta kêu :”ấy ấy, ai lại làm thế, để tôi mua”. Nói rồi cô ta chỉ bừa lấy 1 cái váy, thử vào người. Giờ nhìn kỹ cũng thấy cô ta khá xinh, mặt trắng, xinh và có nụ cười rất đẹp. Tôi đang ngẩn ngơ ngắm nhìn, cô ta bảo: anh trả tiền đi còn về.


Tôi giật mình và đến thanh toán, cô bán hàng cứ bảo: anh có bạn gái xinh quá. Tôi cố nặn ra nụ cười để đáp lời cô ấy, xong xuôi tôi đưa cô bé về nhà, trên đường về cô ấy nói cảm ơn vì đã đưa cô ấy đi lanh quanh, thật ra cô ấy buồn chán không có bạn chơi nên cố tình bắt nạt tôi, còn vụ cái váy không quan trọng với cô  ấy.

Tôi chỉ nhếch mép mỉm cười và im lặng lái xe. Về tới phòng trọ, cô ấy chào tạm biệt tôi, suy nghĩ lúc rồi tôi bảo:
– Cho tôi số điện thoại, khi nào buồn chán tôi còn gọi cô để hành hạ, à ý tôi là đi đập phá.

Cô ta mỉm cười đồng ý, thời gian sau, tôi và cô ấy có gặp nhau mấy lần, hai đứa cứ thao thao bất tuyệt khi bên nhau, rồi tôi yêu cô ấy lúc nào không hay biết. Tôi chỉ thấy tim mình ấm áp, cô ấy thánh thiện và trong trẻo quá. Tôi dẫn cô ấy về nhà nói chuyện với mẹ. Khi tôi đi vắng cô ấy vẫn tới chơi với bà, nấu cơm cho bà ăn rồi kể chuyện cho bà nghe, cô ấy khiến tôi yên tâm về mẹ để làm việc. Mẹ tôi rất quí cô ấy.

Lúc này công việc của tôi khá thuận lợi, tôi kiếm ra tiền nên chu cấp cho em ăn học vì tôi biết gia đình em khá khó khăn. Từ bé em là em út được chiều nên em hầu như không biết làm gì cả. Em cũng có lòng tự trọng của mình luôn từ chối khoản tiền tôi chu cấp và những thứ tôi mua cho em nhưng  tôi nói tôi yêu em và sẽ lấy em làm vợ sau khi em ra trường vậy nên em không phải suy nghĩ gì cả.

Chúng tôi hứa hẹn tương lai và em bảo em rất yêu thương mẹ tôi, em sẽ chăm sóc bà như mẹ ruột của mình. Điều đó làm tôi rất ấm lòng, tôi luôn tin tưởng em. Nhưng rồi một ngày tai họa một lần nữa lại giáng xuống đầu gia đình tôi, công ty tôi mới thành lập đang trên bờ vực phá sản vì một vụ kiện và các cổ đông đã rút vốn đầu tư. Lúc này tôi gom hết tiền để trả nợ và cứu vớt công ty nhưng mọi thứ thực sự rất khó khăn và đau đớn thay khi tôi đang kiệt quệ thì mẹ tôi đổ bệnh, bác sĩ bảo phải mổ và chi phí rất lớn.

Tôi thực sự không xoay xở kịp, lúc này em vẫn ở bên tôi, nhưng rồi bỗng dưng em biến mất mấy hôm, em bảo em có việc gấp. Sau 2 hôm em về và đưa cho tôi 1 xấp tiền và bảo anh làm thủ tục mổ cho mẹ đi, tôi tròn mắt bảo, em lấy số tiền này đâu ra. Em kêu là em vay, sau này mình làm ăn trở lại có rồi trả sau, anh đừng lo, em vay người thân nên bao giờ trả cũng được. Họ đi nước ngoài về nên cũng dư giả tiền.


Thì ra số tiền em có được là đi cặp với đại gia để chữa bệnh cho mẹ tôi (Ảnh minh họa)

Lúc này tôi không nghĩ được nhiều, chỉ cảm thấy biết ơn em và nhanh chóng làm thủ tục mở cho mẹ. Mẹ tôi đã qua cơn nguy kịch, em vẫn vào viện chăm mẹ nhưng thỉnh thoảng em lại ra ngoài nghe điện thoại. Tôi yêu em nên chỉ thấy thương em, tôi bảo em bận thì cứ đi đi, anh lo cho mẹ được mà. Em cười buồn bảo đâu bạn em gọi ấy mà.

Sau một thời gian, tôi đưa mẹ về nhà cho tiện chăm sóc, hôm ấy em ở bên tôi và mẹ cả ngày, lo cơm nước tới tận tối. Tôi nhìn và thương em vô cùng, giục em đi tắm để cơ thể được thoải mái. Em vâng lời và đi tắm, lúc em tắm thì có điện thoại và tin nhắn đến. Tôi cầm lấy điện thoại định đưa cho em nhưng đập vào mắt tôi là một số điện thoại lạ:”Em yêu, tối hẹn em ở khách sạn A nhé, lấy tiền của anh rồi định chuồn hả cưng, không trốn được anh đâu. Em mà không tới anh sẽ gửi ảnh của chúng ta cho nó đấy….”.

Mắt tôi như nhòe đi, đầu óc quay cuồng, thì ra em cặp với đại gia để có tiền cho mẹ tôi chữa bệnh. Tôi nên làm thế nào đây, đối mặt với em thế nào đây, tôi nên biết ơn hay hận em đã phản bội tôi đây…Tôi là kẻ vô dụng khi để người yêu bán thân lấy tiền cho mình. Tôi là thằng tôi, trái tim tôi như có hàng con dao đam vào vậy. Tôi đứng không vững. Em bước ra từ phòng tắm, tôi cố bình tĩnh để nén cơn giận, cơn dày vò trong người. Tôi bảo có việc bận phải ra ngoài, tôi đi uống rượu tới say xỉn và không muốn về nhà.

Em gọi nhưng tôi không nghe máy, tôi thực sự không biết đối mặt với em như thế nào? Tôi nên làm gì đây, xin mọi người cho tôi lời khuyên.

Tin tức nguồn: xaluan.com

Giới thiệu về tôi