kệ gỗ treo tường kệ gỗ trang tri tranh in dấu vân tay khung ảnh bộ khung bằng khen
topbella

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015

Dằn vặt vì không quên được lần ngoại tình với trai trẻ

Bỗng dưng điện thoại của tôi reo lên - là các con tôi léo nhéo gọi mẹ về. Tôi bừng tỉnh giật mình, mình đã có chồng và 2 con. Tôi vội vàng quay về tổ ấm của mình.

Chúng tôi quen và yêu nhau trong một thời gian dài rồi mới cưới. Khi đó anh là sinh viên năm cuối còn tôi mới bước chân vào cổng trường đại học. Chính cái ngày nhập học đó, tôi đã quen anh, một anh chàng đẹp trai và rất nhiệt tình hướng dẫn tôi làm thủ tục nhập học. Tôi có cảm tình với anh từ đó. Sau đó, chúng tôi liên lạc với nhau và trở thành bạn, rồi người yêu và bây giờ là vợ - chồng.

Sau 5 năm quen và yêu nhau, chúng tôi kết hôn và ngay sau đó tôi có tin vui và sớm sinh một bé trai kháu khỉnh. Sau khi con trai được 3 tuổi thì tôi sinh tiếp cháu gái. Đến nay 30 tuổi, tôi đã đủ nếp đủ tẻ và có một người chồng ai nhìn vào cũng cho là lý tưởng. Nhưng với tôi thì vẫn chưa toàn diện vì sự thiếu hụt này là do chuyện tế nhị, chỉ có mình tôi mới cảm nhận được.

Nói có lẽ mọi người không tin, tôi kết hôn tới gần chục năm nhưng chưa bao giờ có cảm giác thăng hoa, chưa biết thế nào là cảm giác được cùng chồng đến bến bờ của hạnh phúc.

Tôi chỉ nhận ra điều này trong một lần cùng mấy chị em ngồi tán gẫu về chuyện tế nhị của vợ chồng. Từ hôm đó, tôi cũng có nói chuyện với chồng với hy vọng anh hiểu tôi hơn. Nhưng càng đợi càng không có dấu hiệu của sự chuyển biến tích cực, ngược lại tôi còn thấy anh căng thẳng và áp lực hơn mỗi khi gần vợ.

Dằn vặt vì không quên được lần ngoại tình với trai trẻ - Ảnh 1

Tôi kết hôn tới gần chục năm nhưng chưa bao giờ có cảm giác thăng hoa


Rồi chẳng biết từ khi nào, tôi chán chồng, chán cái cảm giác nhạt nhẽo mỗi khi đêm về. Đến giờ phút này, tôi khẳng định là vẫn yêu chồng nhưng tôi đã không làm chủ được bản thân và đã lầm lỡ.

Trước Tết 2 tháng, phòng tôi có nhận 1 cậu sinh viên vào thực tập - 1 anh chàng đẹp trai, ga lăng và rất ngoan và nhiệt tình với các chị. Tôi rất có cảm tình với cậu em ấy và cũng giúp đỡ rất nhiều. Cậu ấy cũng rất quý tôi. Tình cảm chị em tôi càng ngày càng thân thiết, tới nỗi một số người xấu bụng còn nghĩ chúng tôi có chuyện mờ ám. Nhưng tôi khẳng định là không có chuyện đó vì cả 2 đều là người đàng hoàng hơn nữa tôi đã có gia đình và hơn cậu ấy nhiều tuổi.

Trong buổi tiệc tất niên công ty, do lâu ngày không uống chút rượu nào nên hơi nhức đầu và tôi đã nhờ cậu em đó đưa về trước. Không biết có phải là cả 2 đều có chút men rượu hay không, tôi nhẹ nhàng vòng tay qua eo cậu ấy, rồi tựa đầu vào vai cứ như thể tình nhân. Đáp lại tôi, cậu ấy cũng đặt nhẹ tay lên tay tôi, như có một luồng điện mạnh qua tôi khiến tôi có cảm xúc thật khó tả.

Chúng tôi đã dừng lại ở 1 nhà nghỉ trên phố HHT. Một cảm giác hoàn toàn mới lạ với tôi, một cảm giác tôi chưa từng có từ đầu cuộc hôn nhân tới bây giờ.

Bỗng dưng điện thoại của tôi reo lên - là các con tôi léo nhéo gọi mẹ về. Tôi bừng tỉnh giật mình, mình đã có chồng và 2 con. Tôi vội vàng quay về tổ ấm của mình.

Từ đó tới nay, tôi luôn sống trong dằn vặt, tội lỗi với chồng và 2 con. Tôi không thể bỏ chồng con để theo trai trẻ, mà giả sử có như vậy thì ai gia đình cậu ấy chấp nhận tôi? Mà tôi cũng không định bỏ chồng vì trong tôi vẫn còn tình yêu dành cho anh.

Bây giờ làm thế nào để tôi quên được cảm giác tội lỗi cũng như cảm xúc kỳ lạ hôm ấy?
QUỲNH ANH

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2015

Câu chuyện về chiếc giường ngủ thời gian khổ của vợ chồng tôi

Tôi vô tình nằm chơi với con ở mép ngoài của chiếc giường và phát hiện ra. Thì ra vạt giường chỗ đó bị vênh, nằm chưa đầy 5 phút đã thấy đau lưng ê ẩm. Một lần nữa tôi bần thần vì sự hi sinh  của chồng.

Chồng tôi không chỉ tạo ra lửa gia đình mà còn là người giữ lửa (Ảnh minh họa)
Chồng tôi không chỉ tạo ra lửa gia đình mà còn là người giữ lửa (Ảnh minh họa)
 
Chồng là người tôi biết ơn hơn cả cha mẹ. Cha mẹ ruột rà nên yêu thương con cái là tình cảm tự nhiên và bản năng. Còn chồng xét cho cùng chỉ là người dưng, nếu không có một tình yêu thật vĩ đại thì khó lắm hi sinh vì người khác.

Tôi là người có học nhưng là gái quê. Song chồng tôi không như những người khác kiếm được việc làm ở phố là quên luôn nguồn cội, xấu hổ tìm đủ cách che giấu vợ quê, anh có được việc là đón mẹ con tôi lên ngay.

Chồng tôi không chỉ tạo ra lửa gia đình mà còn là người giữ lửa. Anh ấy là người kiệm lời, nói ít làm nhiều, tuy cộc tính nhưng trái lại rất yêu thương vợ con. Anh không phô trương những điều anh làm cho mẹ con tôi mà chỉ âm thầm. Xin kể cho mọi người một chuyện rất nhỏ trong vô vàn những điều anh đã làm cho chúng tôi.

Ban đầu mới về ở trọ, phòng chúng tôi chưa có giường mà cả nhà 3 người phải trải chiếu nằm đất. Nói thật là lúc đó ngay cả một chiếc giường cũ cũng không đủ tiền để mua vì tôi chưa đi làm, lương của anh thì chỉ đủ trang trải ngày ba bữa ăn. Thế nên mục tiêu đầu tiên của chúng tôi là phải chắt chiu mua bằng được một chiếc giường. Để làm được điều đó, anh cắt hẳn tiền xăng xe chỉ đi xe đạp đi làm. “Như thế là một tháng có được thêm 300, 400 nghìn” - anh nói.

Anh bận rộn công việc nhưng kiêm luôn tay bếp của cả nhà. Anh khéo tính đến nỗi mỗi bữa đi chợ chỉ khoảng vài chục nghìn nhưng bữa ăn nào cũng rôm rả. Anh mua một miếng thịt nửa nạc nửa mỡ và một bó rau muống.

Mỡ rán lên xào với rau bóng nhẫy ngon mắt, lại được bát nước canh. Phần thịt còn lại thì kho mặn để con ăn cả ngày cho có chất. Bữa sáng anh thường để lại cho hai mẹ con tôi tiền ăn sáng còn anh bụng đói đi làm. Tôi có nói thì anh bảo: “Anh không quen ăn sáng, em đừng nói nhiều”. Anh thường nói chuyện khô khăn cộc cằn nhưng tôi biết anh yêu và hi sinh vì mẹ con tôi rất nhiều.

Sau hai tháng dành dụm, anh thông báo đã đủ tiền mua giường. Nghĩ lại ngày đó thấy xúc động và tội nghiệp cho chúng tôi. Sắp có một chiếc giường mới mà chúng tôi mừng như sắp đi mua nhà.

Lúc đó tôi háo hức là thế nhưng bẵng đi 1 tuần vẫn không thấy chồng nói lại gì chuyện này. Anh chỉ tỏ ra buồn rầu. Một đêm mưa thức giấc tôi thấy chồng bế con nằm trên bụng anh vì sợ hơi đất làm con ốm. Vì tôi không làm ra tiền, lại tự trọng và tôn trọng chồng nên tôi đã không hỏi vì sao anh bảo đi mua giường mà cuối cùng lại không đi. Tôi chỉ đoán là anh đã lỡ tiêu số tiền đó vào việc gì đó không tiện để tôi biết.

Rồi bỗng có chị dâu tôi ở quê lên thăm và kể đợt vừa rồi may chồng tôi gửi tiền về cho mẹ tôi làm lại mái bếp nên mùa mưa gió này có thể yên tâm mà ngủ. Tôi thật sự bất ngờ và xúc động vì tấm lòng của anh đối với mẹ tôi. Hôm đó tôi đã khóc vì thương chồng và cũng khóc hạnh phúc vì mình tốt phước mới gặp được anh.

Không lâu sau đó vì ông chủ nhà trọ của chúng tôi sửa sang lại nhà cửa nên vứt đi một chiếc giường cũ không dùng đến. Chúng tôi có ngỏ lời xin nhưng ông ấy bắt chồng tôi phải phụ sửa nhà cho ông thì mới để chúng tôi lấy giường. Thế là chồng tôi hằng ngày đi làm về và mỗi cuối tuần phải phụ việc cho đến khi nhà sửa xong.

Lúc đem giường về, anh chỉ lặng lẽ ngắm nhìn mẹ con tôi nhảy lên vui sướng, còn anh thì ốm và gầy đi nhiều. Sau khi xếp giường vào phòng và mua chiếu mới, anh bắt mẹ con tôi nằm trong để anh nằm ngoài. Thực sự là tôi thường thức khuya hơn anh vì phải dọn dẹp, chăm con. Con tôi lại hay tiểu đêm nên tôi chỉ muốn nằm ngoài để tránh đi ra đi vào làm anh thức giấc. Tôi đã nói là tôi sẽ nằm ngoài nhưng không hiểu sao anh lại gắt tôi dữ dội rằng tôi bướng này nọ. Tôi hơi ấm ức nghĩ anh đã hơi quá đáng vì đấy dù sao cũng là chuyện nhỏ.

Một tuần trôi đi, tôi tình cờ lý giải được nguyên nhân thái độ đó của anh. Tôi vô tình nằm chơi với con ở mép ngoài của giường và phát hiện thì ra vạt giường chỗ đó bị vênh, nằm chưa đầy 5 phút đã thấy đau lưng ê ẩm. Một lần nữa tôi bần thần vì sự hi sinh đó của chồng.

Anh đi làm cả ngày mệt mỏi, tối về lại nhường chỗ ngủ tốt cho mẹ con (Ảnh minh họa)

Anh đi làm cả ngày mệt mỏi, tối về lại nhường chỗ ngủ tốt cho mẹ con. Tôi không kiềm được xúc động nên khóc và hỏi anh vì sao lại hi sinh nhiều như thế, sao không trải chiếu dưới nhà mà nằm cho đỡ mỏi lưng. Anh khô khan trả lời “mẹ con em đi đâu thì anh phải đi đó, mẹ con em chịu khó vài bữa nữa anh mua vạt giường mới về thay”. Tôi thương chồng đến đứt ruột.

Đó là những chuyện của ngày cũ. Ngày hôm nay của vợ chồng tôi đã sáng sủa hơn rất nhiều. Mọi thứ đã dần thay đổi, tôi có việc làm, chồng có việc mới lương ổn định, phòng trọ của chúng tôi đã có giường đẹp và cả tủ lạnh cho con. Mọi thứ nghèo khổ ngày xưa đã được thay máu toàn bộ. Chúng tôi đang đợi thêm một vài tháng nữa sẽ chuyển sang ở căn hộ chung cư.

Chỉ một điều không thay đổi là tình yêu của chồng dành cho mẹ con tôi. Ngọn lửa hạnh phúc mà anh mang đến cho chúng tôi vẫn được giữ gìn trọn vẹn. Tôi yêu chồng và biết ơn với tất cả những gì mà mình đang có. Có phụ nữ nào cũng đang hạnh phúc như tôi không?

Tin tức nguồn: xaluan.com

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

Sốc cả tiếng đồng hồ sau "lần đầu tiên" với bạn gái, tôi

“Chuyện ấy” chỉ diễn ra trong mấy phút nhưng tôi và bạn gái nằm thẫn thờ vì sốc đến tận cả giờ đồng hồ sau. Cô ấy chê tôi yếu sinh lý. Còn tôi bảo cô ấy thiếu trung thực.

Xin chào các bạn, mặc dù tôi là đàn ông nhưng cũng hay vào mục Tâm sự để biết thêm về cuộc đời. Tôi nhận thấy tuy bề ngoài mọi người đều có vẻ có cuộc sống yên ổn nhưng bên trong lại chất chứa nhiều sóng gió. Tôi đã đọc nhiều câu chuyện mà tưởng nó chỉ có thể tồn tại trong phim ảnh, kể ra thật khó tin. Nhân tiện đây tôi cũng kể chuyện của mình. Ở đời thực, tôi đã nói dối rất nhiều về nó nhưng ở đây tôi sẽ kể thật 100%.
Tôi vừa có một cuộc hôn nhân hụt , tôi và bạn gái đã ăn hỏi nhưng sau đó đi trả lễ để quay về thời độc thân. Với tất cả mọi người, kể cả bạn bè thân hữu nhất, tôi đều nói nguyên nhân là do sau đính hôn phát sinh nhiều tính cách không hợp nên cần thời gian để dung hòa, chưa đi đến hôn nhân vội. Thật ra nguyên nhân rất đơn giản là sex.

Yêu nhau, bạn gái cũng thể hiện tính cách đoan trang nền nã rất khớp với lời nói đó của mình (Ảnh minh họa)
 

Lần đầu tiên gặp, tôi đã hỏi cô ấy là “trên thế gian điều gì với em quan trọng nhất?”. Cô ấy trả lời “trinh tiết”. Đây là câu trả lời nằm ngoài mong đợi của tôi. Tôi còn tưởng cô ấy là người ngoài hành tinh vì thời buổi này mấy ai đã 26 tuổi mà còn trinh và quyết giữ trinh đến khi lấy chồng. Trong quá trình yêu nhau, bạn gái cũng thể hiện tính cách đoan trang nền nã rất khớp với lời nói đó của mình. Đó cũng là lý do suốt thời gian hẹn hò, tôi cố giữ giới hạn để chứng minh bản lĩnh đàn ông trong mắt cô ấy.

Sau khi đã ăn hỏi, chúng tôi cũng quyết sẽ đợi đến đêm tân hôn, vì thật ra đám cưới đã dự định chỉ 3 tháng sau ăn hỏi. Nhưng một lần đi chơi xa cùng bạn bè chúng tôi đã quan hệ. Nguyên nhân đưa đẩy rất tình cờ. Ban đầu cô ấy được xếp cùng phòng với một cô bạn, tôi thì ngủ ở một phòng khác.
Nhưng đến chiều hôm đó thì bạn trai của cô bạn này cũng đến nhập hội muộn và đẩy vợ sắp cưới của tôi sang phòng tôi. Lũ bạn còn trêu chúng tôi là vợ chồng mà còn khách sáo. Khi hai đứa nằm cùng giường, tôi hơi hưng phấn quá mà cô ấy cũng không thể kìm lòng được nên cùng chậc lưỡi “tạm ứng trước”.

Mọi vấn đề cũng bắt đầu từ đó. Lần đầu tiên của chúng tôi diễn ra trong tích tắc và hụt hẫng, tệ đến mức đã kết thúc rồi mà cả hai “đương sự” vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thú thật là hôm đó tôi làm “rơi tiền” hơi sớm so với bình thường. Không hiểu sao hôm đó lại thế. Tôi nghĩ là sau một ngày đi chơi mệt, lại ăn uống không hợp khẩu vị gây đau bụng nên sinh lý không tốt như mọi ngày.
Nhưng vấn đề chính là nằm ở cô ấy. Cô ấy bảo coi trọng trinh tiết tức là chưa quan hệ lần nào song tôi cảm nhận không phải vậy. “Chuyện ấy” chỉ diễn ra trong mấy phút nhưng tôi và cô ấy nằm thẫn thờ vì sốc đến tận cả giờ đồng hồ sau. Cô ấy chê tôi yếu sinh lý. Còn tôi bảo cô ấy thiếu trung thực. Cô ấy nói đó là do cơ địa như thế, tất nhiên là tôi không tin. Mặc dù tôi không biết về cơ địa hay cấu tạo cơ thể gì nhưng làm gì có chuyện cá vừa đánh bắt ở biển lên đã ươn ngay, phải qua tay người cầm kẻ nắn đến nửa ngày sau mới ươn chứ.

Sau đó chúng tôi cãi vã. Tôi nhún vai giải thích cho bạn gái hiểu lần đó phong độ tôi không tốt là do đang mệt và nếu đúng sự thật là thế thì vẫn hoàn toàn có thể cải thiện bằng thuốc thang hay chế độ dinh dưỡng. Chỉ có sự thiếu trung thực và vùng cơ địa khó hiểu của cô ấy là không chữa được thôi. Tôi sẵn sàng khẳng định cô ấy không chỉ đã quan hệ với người khác trước đó mà còn quan hệ nhiều lần.

Tôi sẵn sàng khẳng định cô ấy không chỉ đã quan hệ với người khác trước đó mà còn quan hệ nhiều lần (Ảnh minh họa)

Sau một tháng cãi cọ và không thể “tiêu hóa” được quan điểm của nhau, chúng tôi quyết định hủy hôn trả lễ ăn hỏi. Tuy nhiên để giữ thể diện cho nhau, chúng tôi nhất quán sẽ nói với người khác là tính cách chưa hợp cần tìm hiểu thêm. Nói thế chứ giả sử có cho thêm thời gian tôi cũng không muốn tìm hiểu nữa, như thế là quá đủ để lột mặt nhau rồi.

Chuyện của tôi như thế đó, trong cái rủi vẫn còn cái may. Nếu không có lần “tạm ứng” trước đấy mà đợi đến sau cưới thì có lẽ bây giờ tôi đã mang tiếng một đời vợ. Tự hứa với bản thân sẽ vô cùng cảnh giác với những phụ nữ xung quanh. Và đặc biệt là phải “check” trước cưới.

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2015

Vợ ơi, hãy quên anh và lấy chồng khác đi nhé!

Tôi và Hưng từng trải qua những năm tháng yêu nhau đầy kỷ niệm khi còn là sinh viên. Hai năm sau ngày ra trường, khi công việc đã ổn định, chúng tôi quyết định làm đám cưới trong sự ủng hộ của gia đình, bạn bè. Tất cả đều mừng cho mối tình đẹp đơm hoa kết trái.


Tất cả đều mừng cho mối tình đẹp đơm hoa kết trái.

Cuộc sống gia đình tôi luôn ngập tràn hạnh phúc. Niềm vui càng nhân lên nhiều lần khi tôi sinh hạ hạ cậu con trai kháu khỉnh, đáng yêu. Tôi ngây ngất trong niềm hạnh phúc được làm vợ ngoan của anh, làm mẹ hiền của con. Thế rồi, một ngày, trở về từ cơ quan, Hưng bất ngờ chìa lá đơn ly hôn và yêu cầu tôi ký.

Sốc nặng, tôi vò nát tờ giấy rồi ném đi vì nghĩ anh đang đùa giỡn. Đáp lại, chồng tuyên bố đã hết yêu tôi và đang dành tình cảm cho người phụ nữ khác. Trời đất như quay cuồng, đi không vững, tôi suýt ngất vì choáng váng.

Nói rồi anh thu xếp đồ đạc cá nhân và nhanh chóng rời khỏi nhà. Mặc tôi níu giữ, khóc than, Hưng vẫn một mực bước đi không chút hối hận. Trước khi ra khỏi cửa, anh còn nói hãy quên anh, quên người đàn ông phụ bạc này đi và tìm cho mình hạnh phúc mới.

Tôi như hóa điên bởi cú sốc quá lớn, quá bất ngờ. Tôi không thể ngờ người đàn ông chân thành, tốt tính và rất yêu tôi khi xưa lại thay đổi chóng vánh đến vậy. Trong thâm tâm tôi vẫn không tin chồng mình có người phụ nữ khác. Thế nhưng tuần sau, khi đến nhà bố mẹ chồng thuyết phục Hưng nghĩ lại, anh vẫn một mực khẳng định đã không còn chút tình cảm nào với tôi và muốn chấm dứt để ở bên tình mới.

Anh chấp nhận ra đi tay trắng miễn là tôi đồng ý giải phóng cho anh. Trước thái độ lạnh lùng, dứt khoát đó tôi cũng chẳng níu kéo thêm. Bàng hoàng, sửng sốt xen lẫn cảm giác cay đắng bị phụ bạc khiến tôi chẳng thể khóc mà nuốt vào trong.


Trước thái độ lạnh lùng, dứt khoát đó tôi cũng chẳng níu kéo thêm.

Đau khổ suốt nhiều tháng liền, tôi quyết định mang con vào nam sinh sống. Ở thành phố mới, tôi dần tìm lại được niềm vui nhờ công việc và con trai.

Thế rồi tôi gặp Cường, người đàn ông cũng từng trải qua cuộc sống hôn nhân thất bại. Chúng tôi tìm thấy ở nhau sự đồng cảm rồi đến với nhau ít tháng sau đó. Tôi được bù đắp rất nhiều từ cuộc hôn nhân mới. Anh đem đến cho tôi sự tin tưởng, cảm giác được che trở. Giờ đây tôi đã có với anh một bé trai.

Bỗng, một ngày tôi nhận được điện thoại của mẹ ruột thông báo, Hưng, chồng cũ của tôi đã mất. Bà nói rằng mọi chuyện không như tôi nghĩ, rằng tôi đã hiểu lầm anh, trách oan chỗng cũ của mình.
Một mình tức tốc trở về nhà bố mẹ Hưng ngay trong đêm, đến nơi tôi chỉ kịp thắp cho anh nén nhang tiễn biệt trước khi tang lễ được cử hành.

Bố mẹ anh kể rằng Hưng bị bệnh thận nặng suốt 2 năm qua. Ngày phát hiện bệnh, biết không còn sống được bao lâu, anh đã giấu kín mọi người rồi chủ động tìm mọi cách ly hôn vợ vì không muốn trở thành gánh nặng cho tôi và con.

Sau khi ly dị, Hưng vẫn đi làm bình thường. Hàng tuần, 3 lần đều đặn, một mình anh âm thầm vào viện chạy thận chẳng nói với ai. Hơn một năm sau, khi bệnh tình nặng thêm cộng với việc số tiền dự trữ đã cạn, Hưng quyết định ngừng chữa trị và mất sau đó vài tháng. Anh nén đau một mình suốt thời gian đó.

Khi còn sống, Hưng vẫn thường ghé qua nhà bố mẹ tôi ở cùng khu phố. Anh coi họ như bố mẹ ruột. Khi nghe tin Hưng qua đời, hai người đều không cầm được nước mắt, tiếc thương anh.

Nghe xong, tôi hết sức sửng sốt. Thì ra vì yêu tôi, không muốn tôi khổ, anh đã chọn cách nhận bất hạnh về mình. Vậy mà suốt 2 năm qua, tôi đã nghĩ xấu về anh, trách oan anh. Tôi tự trách mình quá vô tâm, ích kỷ.

Sự hy sinh mà chồng cũ giành cho tôi quá lớn lao, quá cảm động. Tôi đã nợ anh quá nhiều, nợ anh cả đời này!

Giới thiệu về tôi