kệ gỗ treo tường kệ gỗ trang tri tranh in dấu vân tay khung ảnh bộ khung bằng khen
topbella

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

Chồng em về rồi, mình chia tay nhé!

Em nói với tôi bằng cái giọng hốt hoảng, khi em biết tin chồng mình sắp về nước.
Em bảo, mình không thể tiếp tục mối quan hệ này, em không thể ly dị với anh ta như đã hứa. Em còn có gia đình, còn có cả sĩ diện của bản thân và phải nghĩ tới bố mẹ em, em không thể bỏ chồng để mang tiếng xấu.
Ngày đó, khi yêu em, tôi biết em đã có chồng. Nhưng sự cám dỗ của cô gái đẹp đã khiến tôi không đừng lại được. Tôi cứ theo đuổi em, tán tỉnh em, chỉ hi vọng dược gặp em, được nói chuyện với em, thế là tôi vui rồi. Nhưng chẳng thể ngờ, sau đó một thời gian, em đã nhận lời yêu tôi. Trong quá trình đó, em đã khóc lóc, kể cho tôi nghe một tiểu thuyết về cuộc đời em. Rằng em đã có chồng nhưng từ ngày được cưới về, em chưa có ngày được làm vợ thực sự.
Chồng em mắc bệnh yếu sinh lý, thế nên chuyện chăn gối vợ chồng em chưa bao giờ cảm thấy thỏa mãn hay hứng thú cả. Em nói rằng, em sống với anh ta giống như một cái bóng, bố mẹ chồng thì khó khăn lại hay soi sét. Em cảm tưởng căn nhà ấy như địa ngục. Nhưng khi anh ta đi ra nước ngoài tu nghiệp, em mừng lắm, vì em được tự do, được thoát khỏi cảnh vợ chồng hờ hững gối chăn. Em chưa muốn cho mọi người biết chuyện cũng không muốn làm bố mẹ nghĩ ngợi nên em cứ giấu kín trong lòng, âm thầm chịu đựng cuộc sống không chăn gối bao năm.
“Chồng em về rồi, mình chia tay nhé!” - 1
Em chưa muốn cho mọi người biết chuyện cũng không muốn làm bố mẹ nghĩ ngợi nên em cứ giấu kín trong lòng, âm thầm chịu đựng cuộc sống không chăn gối bao năm.
(ảnh minh họa)
Và rồi em gặp tôi, em từng nghĩ mình sẽ không yêu một ai khác, cứ sống như vậy hết đời. Nhưng khi gặp tôi, em bảo, tôi là nguồn sống, là động lực của em. Em muốn tôi yêu em chân thành, chăm sóc cho em, lo cho em cuộc sống hạnh phúc, như vậy là đủ. Gia đình em bây giờ giống như nơi ở trọ, em chỉ về phục vụ cơm nước cho bố mẹ chồng rồi lại xin về nhà mẹ đẻ, vì nhà em và nhà mẹ em không xa nhau là bao.

Bố mẹ chồng dù là soi xét, khó tính nhưng thấy chồng em đi xa nên cũng mặc kệ, vì ở với con dâu có khi các cụ cũng chán. Em bảo tôi, hãy yêu nhau, hãy lo lắng cho nhau hết lòng hết dạ, rồi khi chồng em về, em nhất định ly hôn để lấy tôi. Em không thể sống với người chồng như thế.
Tôi cứ tin em, vì thực lòng tôi rất yêu em. Không phải tôi có mục đích cặp bồ vì thân xác hay gì đó, vì tôi là trai tân, một gã đàn ông thừa sức kiếm các cô gái khác để chơi bời. Chỉ là, tôi yêu em thật lòng, muốn dành tình cảm này cho em, và cảm thương với em, mong được làm chồng của em, kéo em khỏi cuộc sống đau khổ ấy. 2 năm chồng em đi là hai năm chúng tôi vụng trộm, qua lại với nhau. Em nói, em yêu tôi, chỉ có tôi mới mang lại hạnh phúc cho em.
Còn về phía tôi, không có gì là quan trọng nữa, chỉ cần em yêu tôi, thế là đủ. Tôi đã nói chuyện với bố mẹ về em, thuyết phục bố  mẹ rất nhiều để hi vọng, khi tôi dẫn em về ra mắt, nhà tôi sẽ không dị nghị, không đàm tiếu, để em vui.
Nhưng chẳng ngờ, khi em biết tin chồng mình về trước 2 tháng, em đã vội gọi thông báo cho tôi. Em bảo, “anh ơi, chồng em về rồi, chúng mình chia tay anh nhé. Cứ tạm như thế đã, có gì em sẽ liên lạc. Em sẽ giải quyết sớm chuyện gia đình”. Tôi lo cho em, nhưng vẫn kiên trì đợi, hi vọng một ngày nào đó em sẽ thông báo cho tôi kết quả.
“Chồng em về rồi, mình chia tay nhé!” - 2
Tôi lo cho em, nhưng vẫn kiên trì đợi, hi vọng một ngày nào đó em sẽ thông báo cho tôi kết quả. (ảnh minh họa)
Tôi là đàn ông mà giờ lại giống như cô gái đi cướp chồng người khác, chen ngang vào hạnh phúc gia đình người khác. Tôi cứ đợi, cứ chờ, phải đến 2 tháng sau không thấy em liên lạc gì. Tôi gọi em cũng không bắt máy.
Đánh liều, tôi tới cơ quan tìm em và em phải gặp tôi. Em nói xin lỗi tôi, em bảo: “Bây giờ em không thể bỏ chồng, anh ấy cần em hơn bao giờ hết. Em xin lỗi anh, em đã có gia đình, em cần chỗ dựa là chồng em hơn anh”. Nghe câu nói của em tôi choáng, mới ngày  nào em còn nói em cần tôi hơn người chồng kia mà giờ em đã thay trắng đổi đen.
Tôi đau khổ đi về, còn chưa hiểu em là cái thứ gì lại lợi dụng tình cảm của tôi, lại lừa gạt tôi như vậy. Sau, tôi có nghe người ta nói, chồng em đi tu nghiệp về và được thăng chức. Giờ anh ta làm phó giám đốc kinh doanh của công ty lớn, thế nên em đã không thể bỏ qua. Em còn xoắn xít, suốt ngày quấn lấy anh ta không rời. Giờ có lẽ, chính em mới là người sợ mất anh ta chứ không phải là mong bỏ nữa.
Tôi nghĩ lại tất cả những chuyện đã qua, tôi là đàn ông sao lại dại dột như vậy. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi còn băn khoăn không biết câu chuyện em kể ra với tôi có phải là sự thật không, liệu có phải chồng em yếu sinh lý? Tôi thực sự thấy đúng là mình đã thành đàn bà rồi, chứ không phải một gã đàn ông chững chạc, biết đấu tranh vì tình yêu nữa.

Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

Vợ chết trên giường trai tân, chồng đòi ném quan tài?

Vợ chết trên giường trai tân, chồng đòi ném quan tài?

Họ nghi ngờ lòng chung thuỷ của chị Hương, cho rằng người phụ nữ này ngoại tình, phản bội chồng nên gánh phải hậu quả thê thảm. “Khi đưa tang, chồng con bé rõ ràng bưng di ảnh và lư hương của nó, vậy mà người ta ác miệng bảo không có ai bưng bát nhang, phải mắc lắc lư trên nóc quan tài”, người mẹ ấm ức kể lại những lời đồn thổi sai sự thật của thiên hạ.
(PLO) - Người nhà nạn nhân và hung thủ đều đến nay vẫn chưa rõ nguyên nhân nào dẫn đến hai cái chết bi thương cách nhau nửa giờ. Theo mẹ chị Hương, thông tin từ cơ quan điều tra nghi ngờ rằng, chàng thanh niên tên Hà si mê chị Hương, có lẽ định giở trò đồi bại hòng chiếm đoạt thân thể chị Hương nhưng bị chống cự quyết liệt đã ra tay sát hại cô gái.
Một phụ nữ đã có chồng con được phát hiện chết trên giường ngủ của một chàng trai chưa vợ trên đường Chi Lăng (TP Huế, tỉnh Thừa Thiên - Huế). Nửa giờ sau đó, chàng trai chưa vợ được phát hiện bị tàu lửa cán chết gần nhà. Hai cái chết xảy ra liên tiếp cho đến nay vẫn chưa có lời giải. Thế nhưng những nghi ngờ, đồn đoán sau vụ án ấy được người dân thêu dệt như những cơn bão quật thẳng vào lòng bậc cha mẹ khi họ đang gánh chịu nỗi đau mất con chưa nguôi.
Nghi án giết bạn gái rồi lao đầu vào tàu hỏa
Vụ án mạng xảy ra đã nhiều tháng, từng gây chấn động khắp các thôn làng, ngõ xóm ở tỉnh Thừa Thiên - Huế. Dư âm vụ án mạng đến nay chưa lắng xuống.
Nguyên nhân dẫn đến vụ án đau lòng trên cho đến nay vẫn là một ẩn số bởi nạn nhân và nghi phạm đều đã chết. Nạn nhân trong vụ án là chị Huỳnh Thị Hương (21 tuổi, trú tại xã Thủy Thanh, thị xã Hương Thủy), còn nghi phạm là anh Lê Quốc Sơn Hà (31 tuổi, trú ở đường Chi Lăng, thành phố Huế).
Người thân của nạn nhân lẫn hung thủ cho biết, chị Hương là nhân viên  căng tin của Siêu thị Thuận Thành đóng tại Bệnh viện T.Ư Huế, đã có chồng và đứa con gái hai tuổi. Nghi phạm cũng là bác sĩ thực tập tại Trung tâm Ung bướu của bệnh viện trên, chưa vợ.
Trong quá trình công tác, do cảm thấy mến nhau, chị Hương và anh Hà có mối quan hệ bạn bè thân thiết, anh Hà đã nhiều lần dẫn chị Hương về nhà mình chơi. Mẹ anh Hà cho rằng con trai bà và chị Hương chỉ là bạn bè bình thường.
Trở lại diễn biến vụ án, vào ngày 15/7/2013, sau phiên chợ chiều, mẹ anh Hà trở về nhà thì tá hỏa khi thấy cô gái bạn của con trai nằm bất động trên giường ngủ trong nhà mình. Khi được phát hiện đã chết, nạn nhân vẫn mặc quần áo tươm tất, toàn thân tím tái, miệng sùi bọt mép.
Hiện trường cho thấy nạn nhân có vết hằn trên vùng cổ, kế đó nhiều gối ngủ nằm lộn xộn. Từ chứng cứ trên, nhiều người nghi vấn cô gái đã bị hung thủ bóp cổ, dùng gối chèn kín mặt gây ngạt thở dẫn đến tử vong.
Hốt hoảng, chủ nhà vội gọi hàng xóm đến phụ giúp đưa cô gái đi bệnh viện cấp cứu nhưng bác sĩ cho biết cô gái đã chết nhiều giờ trước.
Chưa hết bàng hoàng về cái chết của người lạ trong nhà mình, bà mẹ tiếp tục nhận được điện thoại của người thân báo tin dữ rằng đứa con trai của bà vừa tử nạn ngoài đường ray xe lửa.
Theo những người chứng kiến vụ tai nạn tường thuật, anh Hà trong lúc cố vượt qua đường ray đã bị tàu cán chết, chiếc xe máy văng xa cách đường ray chừng 2m. Tuy nhiên, có ý kiến cho rằng đây không phải tai nạn thông thường mà nạn nhân tự vẫn.
Búa rìu dư luận sau án mạng bí ẩn chưa lời giải
Men theo con đường bê tông nhỏ ngoằn nghèo ven bờ sông Như Ý, phóng viên tìm về nhà nạn nhân nữ trong vụ án. Chiều, bầu trời xám đen, cơn mưa rả rích không dứt càng khiến bầu không khí thêm thê lương.
“Cái chết của chị Hương, ở làng này từ người già đến trẻ con ai chẳng biết. Bây giờ người ta vẫn còn bàn tán chuyện về chị ấy nhiều lắm”, một người chỉ đường nói.
Ngôi nhà của gia đình chị Hương nằm cuối con hẻm cụt, phía trước là ngôi nhà vắng vẻ như nhà hoang tường loang lổ, cỏ mọc xanh um. Mẹ nạn nhân ngồi trên phản, gương mặt vô hồn nhìn lên di ảnh con gái.
Người bà gầy guộc, ánh mắt u uất, ẩn chứa bao nỗi niềm. Kể về đứa con gái đã khuất, giọng bà nghèn nghẹn vì đau đớn: “Con Hương hiếu thảo lắm, nó ở nhà chồng nhưng hễ có chút thời gian rảnh là chạy về thăm bố mẹ”. Bà cho biết nhà chồng con gái ở bên kia sông Như Ý, từ khi về làm dâu, chị Hương luôn được nhà chồng thương yêu, cuộc sống vợ chồng hạnh phúc.
Cuộc sống hôn nhân vô cùng tốt đẹp, và chỉ vài ngày nữa là hai vợ chồng chị Hương đặt đá xây nhà mới thì người vợ đột ngột gặp nạn. Do cô gái chết trong phòng của một người đàn ông khác nên cái chết của cô khiến nhiều người nghi ngờ, bàn tán và gieo thổi không ít tiếng xấu.
Cay nghiệt hơn, lời đồn bảo rằng, khi nghe tin vợ chết tức tưởi trên giường của người đàn ông khác, anh chồng uất hận đã đòi ném quan tài của cô vợ xấu số ra khỏi nhà. Sau ngày đưa tang, anh chồng nhẫn tâm dẹp luôn bàn thờ của vợ.
Mẹ chị Hương âu sầu cho biết, thương con rể còn quá trẻ đã góa vợ, nên sau 50 ngày của con gái, bà xin thỉnh bàn thờ chị Hương về nhà mình chăm lo nhang khói.
Từ ngày con gái mất, đau buồn, lại nghe những bàn tán thiếu căn cứ của nhiều người xung quanh, mẹ chị Hương lâm cảnh buồn bực trong lòng, ngày đêm mất ăn mất ngủ dẫn đến bệnh tật.
Người nhà nạn nhân lẫn hung thủ đều cho hay đến nay họ vẫn chưa rõ nguyên nhân nào dẫn đến hai cái chết bi thương cách nhau nửa giờ. Theo mẹ chị Hương, thông tin từ cơ quan điều tra nghi ngờ rằng, chàng thanh niên tên Hà si mê chị Hương, có lẽ định giở trò đồi bại hòng chiếm đoạt thân thể chị Hương nhưng bị chống cự quyết liệt đã ra tay sát hại cô gái.
Tuy nhiên, không ít ý kiến tỏ ra hoài nghi về mối tình cảm giữa nạn nhân và hung thủ. Họ lập luận nếu chỉ là bạn bè bình thường, tại sao cô gái đã có chồng lại về nhà riêng hung thủ ở chơi, lại còn vào tận phòng ngủ?
Dư luận thêu dệt thêm rằng hai cái chết liên tiếp trên là hậu quả của mối tình đơn phương đến độ si mê. “Có lẽ thấy con Hương xinh đẹp, dễ thương nên chàng bác sĩ trẻ đem lòng si mê. Đến khi biết cô gái đã có gia đình thì chàng trai mới quẫn trí nghĩ rằng suốt đời sẽ không có được cô gái nên ra tay giết hại người mình yêu rồi tự tử”, một người dân mô tả như thể nắm rõ ngọn nguồn sự việc.
Mất con, đau đớn trăm bề, nhưng những lời bàn tán thiếu căn cứ của thiên hạ lại vô tình càng xát muối vào nỗi đau của những người làm cha làm mẹ. Chỉ là những câu chuyện bâng quơ trong lúc “trà dư tửu hậu”, nhưng ít ai biết rằng những lời vu vơ ấy đã gây nên những hậu quả nặng nề, khiến cho nỗi đau đớn của nhiều người càng nhân lên gấp bội, không dễ phôi phai.

Giới thiệu về tôi